Đề bài: Buồn vui tuổi thơ ai cũng có.Em hãy kể lại nỗi buồn hay một niềm vui của tuổi thơ đã qua. Bài văn mẫu Làng Linh Chiểu quê em nằm sát chân đê sông Hồng, con đê sừng sững như một bưc tường thành bao đời nay ngăn nước lũ để bảo vệ mùa màng. Chẳng đẹp như một miền cổ tích nhưng tuổi thơ tôi là những tháng ngày đáng nhớ. Có thể tôi là một trong hàng ngàn vạn cô bé may mắn được ông trời ban tặng cho một khoảng trời tuổi thơ với biết bao niềm vui chan chứa dù đôi khi cũng có những nỗi buồn nho nhỏ nhưng chẳng thấm tháp gì so với những niềm Trời xanh trong mắt em sâu Mây xuống vây quanh giọt sầu Em xin tuổi nào Còn tuổi trời hư vô Bàn tay che dấu lệ nhoà. Ôi buồn Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù Xin chân em qua từng phiến ngà Xin mây xe thêm mầu áo lụa Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ. Xem thêm lời bài hát Bài hát của Thu Phương _Những niềm vui tuổi thơ. _Những nỗi buồn trong tuổi thơ. 3. Kết bài: cảm xúc về những niềm vui, nỗi buồn ấy. Cuộc sống của mỗi chúng ta luôn muôn màu muôn vẻ với vô vàn những cảm xúc. Tất cả những trạng trạng thái cảm xúc làm cuộc sống của ta đẹp hơn mỗi ngày 30+ Hình ảnh quê hương yên bình, ảnh đồng quê cuốn hút nhất. 30+ hình ảnh quê hương yên bình, ảnh đồng quê cuốn hút nhất nhưng chúng tôi sắp san sẻ dưới đây vững chắc sẽ gợi lại cho bạn thật nhiều kỷ niệm về 1 vùng đất thân yêu, nơi chôn rau cắt rốn, nơi chứa đựng biết bao vui buồn tuổi thơ. Tất cả mọi ánh mắt trong lớp đổ dồn về phía em. Em bất chợt ôm chầm lấy người bạn cùng bàn. Vừa vui sướng vừa ngượng ngùng. Chao ôi! Phải rất lâu sau đó, khi những tràng pháo tay đã ngớt, mọi người im lặng ngẫm nghĩ về kết quả của mình em mới rời tay khỏi người bạn của mình (lúc này em mới thấy may mắn vì đó là một người bạn nữ!). PE3EKS. I. MỞ BÀI Được dịp về quê chơi, tôi bỗng nhớ về những kỉ niệm ngày nào thuở ấu thơ của mình. II. THÂN BÀI - Hồi tưởng lại về những kỉ niệm tuổi thơ có biết bao là kỉ niệm vui buồn lẫn lộn. 1. Kỉ niệm vui - Thuở bé, tôi không biết chạy xe đạp. Ba mua cho tôi một chiếc xe đạp nhỏ để tập chạy. Ngoài sau nhà tôi có một mảnh đất và tôi thường hay tập chạy xe đạp ở đây. Với quyết tâm chinh phục được nó, tôi rèn luyện nó mỗi ngày, đến nỗi hai bàn đạp của xe bị sút ra hồi nào không hay. Chúng đâm vào bắp chân của tôi, máu chảy rất nhiều mà tôi chẳng thấy đau. Một ngày nọ, tôi chạy được xe đạp với niềm hân hoan, vui sướng biết mấy. Tôi vừa đạp vừa buông tay mà la lớn lên “Tôi chạy được rồi, tôi chạy được rồi” mà tôi quên rằng, phía trước là cái ao. - Thế là tôi “bay” xuống cái ao, cũng may mà ao cạn nước; nếu không thì... - Đó là một trong những kỉ niệm vui mà tôi còn nhớ, giờ nghĩ lại thật không sao nhịn được cười. 2. Kỉ niệm buồn - Thuở nhỏ, ai mà chẳng nghịch ngợm, chẳng quậy phá và có biết bao trò chơi tuổi hồn nhiên. - Thế nhưng có một kỉ niệm buồn mà tôi luôn nhớ mãi. Đó là lần tôi bắt được một con “bọ hung” với cái sừng to khỏe. Tôi cứ nghĩ rằng, nó rất mạnh khỏe và có thể nâng được các cục đá to. Tôi đặt một cục đá to đầu tiên lên người nó, xem nó có khiêng được hay không. Thấy vẫn còn nhúc nhích tôi lại đặt thêm một cục, hai cục lên cục trước đó. Bỗng im lìm, tôi không thấy con vật nhúc nhích nữa. Những cục đá cũng nằm im, bất động. Thế là tôi lấy từng cục đá xuống. Thì ra con “bọ hung” của tôi đã bị bẹp dí. Tôi khóc ròng cả buổi, ba mẹ hỏi chuyện, tôi thuật lại cho ba mẹ nghe thì ba mẹ nói rằng tôi chơi dại, và bảo rằng không được làm như thế nữa. - Tôi vâng lời ba mẹ. Nghĩ lại đến giờ tôi thấy xót thương cho con vật bé nhỏ kia làm sao! 3. Cảm nhận về tuổi thơ - Tuổi thơ là giai đoạn hồn nhiên, vô tư cùa một con người. Chúng ta cần nên trân trọng điều đó. - Và những kỉ niệm tuổi thơ của chúng ta sẽ là hành trang cùng ta trên bước đường sau này. III. KẾT BÀI - Mỗi lẩn nghĩ tới tuổi thơ lòng tôi chợt bồi hồi, xao xuyến. - Tôi hứa sẽ mãi ghi sâu trong lòng những kí ức tuyệt dẹp một thời tuổi thơ của mình. Trưởng thành là quy luật tất yếu của cuộc sống mỗi con người. Khi trưởn thành, con người ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của những mối quan hệ, của những gánh nặng cơm áo gạo tiền, của những bộn bề, lo toan, khó khăn vất vả … Khi ấy, những hồn nhiên của tuổi thơ cũng sẽ khó hoàn toàn có thể có. Tuổi thơ, ấy là tuổi con người được hồn nhiên nhất. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp những bạn cảm nghĩ về vui buồn tuổi thơ. Khi cảm nghĩ, những bạn hãy thử nghĩ lại về những vui buồn tuổi thơ của chính tất cả chúng ta. Bài viết cần bảo vệ bố cục tổng quan của một bài văn, từ ngữ dùng đúng chuẩn, hoàn toàn có thể thể hiện những xúc cảm, tâm lý của cá thể để bài viết thêm sinh động, mê hoặc. Các bạn hoàn toàn có thể tìm hiểu thêm những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó hoàn toàn có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc những bạn thành công xuất sắc ! Nội dung bài viết cũng giúp giải đáp những vấn đề sau đây Lập dàn ý về vui buồn dàn ý cảm nghĩ về vui buồn tuổi thơ văn 7 lớp 7 Viết đoạn văn cảm nghĩ về kỉ niệm tuổi thơ Viết 1 bài văn về vui buồn tuổi thơ Vui buồn tuổi thơ VietJack Biểu cảm về vui buồn tuổi thơ ngắn Vui buồn tuổi thơ em Câu chuyện về niệm vui nỗi buồn tuổi học trò Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm về kỉ niệm tuổi thơ BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ VUI BUỒN TUỔI THƠ Tuổi thơ có lẽ là quãng thời gian tươi đẹp nhất của con người bởi ở đó có sự hồn nhiên ngây thơ hết mực trong sáng của mỗi chúng ta. Càng lớn lên cuộc sống chật hẹp có biết bao chuyện phải lo toan suy nghĩ thì chúng ta mới cảm thấy càng trân trọng biết bao những kỉ niệm hồi thơ ấu cho dù đó là buồn hay vui. Bạn đang xem Vui buồn tuổi thơ lớp 7 van bieu cam Tôi còn nhớ hồi trước hồi còn học lớp 2 tôi đã có một kỉ niệm khá thâm thúy ddoodi với một cô bạn cùng lớp. Đấy cũng không biết là kỉ niệm vui hay buồn nhưng kỉ niệm đó đẫ để lại cho tôi rất nhiều những bài nhân sinh thâm thúy mà đến tận giờ đây tôi cũng thể nào hoàn toàn có thể quên được kỉ niệm này cùng người bạn năm ấy. Hồi đó cứ cuối tuần là cô giáo châm vở chính tả. Cô thường cử con bé lớp trưởng đi kiểm tra giúp cô. Ngày hôm trước vì mải chơi quên không làm bài, sáng đến lớp thấy những bạn nhốn nháo tôi mới phát hiện ra là mình chưa viết bài. Tôi hấp tấp vội vàng nảy ra một tâm lý là nhờ cậy con bé lớp trưởng lấp liếm tội giúp mình. Nhưng bực mình thay nhờ gẫy miệng mà nó cũng nói đi nói lại một câu không được đâu ! Lúc đó trong đầu chỉ nghĩ đến “ sao con này đáng ghét thế không biết ”. Đến lúc kiểm tra vở y ằng tên tôi bị nêu lên là thiếu. Tôi rất ực mình với con bé lớp trưởng vì đã không giúp sức bạn hữu làm tôi phải làm bản kiểm điểm. Vì muốn trả thù tranh thủ lúc nó ra ngoài tôi đã lén giấu cặp nó vào Tolet. Chiều hôm đấy nó về muộn nhất trường vì tìm mãi mới tìm thấy cặp. Trên đường về tôi vừa nghĩ trong bụng vừa hả hê vì xả đuộc cơn tức. Sáng hôm sau đến lướp tôi thấy acr lớp rầm rộ buôn chuyện hỏi chuyện gì thì mới hay cả lớp đâng rối loạn quá bất ngờ vì lướp trưởng bị làm bản kiểm điểm. TRong khi nó học rất giỏi lại rất ngoan luôn được thầy cô giáo tuyên dương. Hỏi ra tội thì tôi được biết nhỏ lớp trưởng phải lfam bản kiểm điểm vì tội che giấu giúp bạn không gương mẫu. Lúc này tôi mới chợt nhận ra rằng ngày hôm qua nhỏ lớp trưởng đã che giấu hộ mình nhưng cô đã phát hiện ra và mình đã làm liên hụy tới bạn. Bố mẹ của nhỏ lớp trưởng rất nghiêm khắc nghe bọn ở lớp kể tối qua nó bị cha mẹ đánh rất nhiều vì tội phải làm bản kiểm điểm, đi học về muộn so với mọi khi. Tôi thấy ân hận và day dứt rất nhiều, tôi đã gây ra hai tội lớn khiến người bạn đã hết mực giúp sức mình bị chịu tội oan. Tôi đã quyết định hành động gặp trực tiếp nhỏ lớp trưởng để nói lời xin lỗi và tự hứa với lòng mình sẽ chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với chính bản thân mình để không gây phiền hà đến nngười khác, không để người khác phải chịu tổn thương vì những hành vi thiếu suy nghĩa của mình .Cuộc đời là một chuyến phiêu lưu dài, những nơi bạn đặt chân qua chính là nhà, và quá khứ cũng vậy. Thực tại mang nhiều lo toan, bộn bề, nhưng sâu thẳm trong trái tim là nơi cất giữ một góc nhỏ với tên gọi tuổi thơ, xoa dịu đi sự vội vã của nhịp sống văn minh . BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2CẢM NGHĨ VỀ VUI BUỒN TUỔI THƠ Có thể khi tuổi thơ tất cả chúng ta không hiểu được nhiều yếu tố, nhưng khi lớn lên và nhìn lại thì nó là cả 1 bàu trời ký ức tươi đẹp Ngày xưa, khi còn mới học cấp 1, tôi vẫn suy nghĩ, trăn trở nhiều về những câu hát mà mẹ và chị gái hay hát vu vơ “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ…”, tôi tự hỏi rốt cuộc cái “tuổi thơ” ấy có gì thú vị mà nhiều người luôn muốn nó quay trở lại đến thế? Bây giờ, lớn hơn một chút, tôi bắt đầu ngờ ngợ cái “tuổi thơ” là cái gì và hình như, dù tuổi thơ của tôi chưa trôi về thời quá vãng xa xôi thì tôi cũng đã muốn xin một tấm vé về tuổi thơ như chị, như mẹ rồi. Xem thêm Vẽ Tranh Lọ Hoa Và Quả – Cách Vẽ Tranh Tĩnh Vật Lọ Hoa Và Quả Tuổi thơ thì ra chỉ đơn giản là những buổi sáng được mẹ dắt tay đi đến trường trên con đường quen thuộc rồi thỉnh thoảng có lúc ngơ ngẩn nhìn một bông hoa đẹp bên vệ đường đang chơi đùa cùng chú bướm vàng rực rõ. Thì ra chỉ là niềm nôn nóng và háo hức muốn nhanh chóng đến lớp gặp bạn bè để khoe khoang cho người ta biết tối qua mình đã được đi chơi bờ hồ vui như thế nào, được bố mua cho quả bóng bay, cái cặp tóc đẹp ra sao, sau đó lại nghĩ ra đủ câu chuyện kể và cười phá ra chỉ là mấy lần về quê cứ lịch bịch ôm khư khư cái rổ to hơn cả người mình, chạy theo bà vào vườn hái táo xanh, quả táo nhỏ nhỏ và có mùi thơm tươi mát, thuở đấy tôi bé tí mà có khi phải ăn được mươi quả,…Người ta cứ bảo trẻ con thành phố giờ có điện thoại, ti vi hết rồi làm gì có tuổi thơ nữa? Tôi lại điều quan trọng không nằm ở thời đó có cái gì hay mà điều vui hơn là giờ nghĩ lại trong tâm hồn đọng lại những gì. Nhất là ở chốn phồn hoa đất chật người đông nơi tôi sống, kiếm đâu ra một bãi đất rộng để cùng mấy đứa bạn hàng xóm thả diều, kiếm đâu ra một dòng suối nhỏ để cả bọn nô đùa và uống nước suối mát dịu như trong truyện cổ, cũng chẳng có nhiều cây cổ thủ lớn để chơi trò nắm tay nhau ôm lấy thân cây…Nhưng tôi cá là cái Lan, cái Thu, cái Hà, chẳng có đứa nào là không say mê mấy bộ phim hoạt hình barbie mà chỉ mua đĩa CD mới xem được, cả bọn cứ cuối tuần là lại tụ tập ở nhà tôi hướng đôi mắt đầy ngưỡng mộ và mơ ước mà ngước nhìn những nàng công chúa lộng lẫy trong từng bộ váy dạ hội, đôi lúc còn há hốc mồm vì những phép thuật kì diệu trong phim. Ước ao được làm công chúa ngây thơ ấy của tôi vẫn cứ âm ỉ cháy trong lòng tôi mãi. Thỉnh thoảng nghĩ về chuyện ấy, cứ tự nhiên thấy buồn cười và không hiểu sao lúc đó lại có thể ngây ngô đến vậy. Ấy vậy nhưng dù bây giờ đã lớn rồi, cũng có nhiều khi tôi vẫn ước được làm công chúa thật, liệu những bạn trai lớn lên có còn mơ ước trở thành những tay đua, cầu thủ hay những siêu anh hùng như ngày xưa không? Tôi biết ơn tuổi thơ biết bao, cho tôi những cái nhìn trìu mến của cô giáo mần nin thiếu nhi, cho tôi sự hào phóng và chiều chuộng của tổng thể mọi người, kể cả đó có là bà chủ shop tạp hóa khó tính gần nhà ! Tôi nhớ rõ bọn trẻ con trong nhóm hay đến trước shop nhà bà để nô đùa, bà cáu kỉnh lắm cứ thấy chúng tôi là khua tay bảo về mau đừng có làm ồn để bà xem ti vi. Vậy mà cứ sang năm mới là bà lại gọi từng đứa môt vào nhà, cẩn trọng gói gém mấy đồng xu tiền vàng bằng sô-cô-la vào từng hộp quà nhỏ với chiếc nơ hồng tỉ mẩn rồi phát cho không sót đứa nào …Tôi biết tuổi thơ của tôi vẫn chưa đi đến điểm kết thúc, sẽ là quá khoa trương khi một học viên lớp 7 như tôi nuối tiếc và hoài vọng về quá khứ xa xôi, do đó tôi chỉ mong mình hoàn toàn có thể liên tục viết thêm những trang đẹp nhất của tuổi thơ luôn là một quãng thời hạn đáng nhớ . BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ VỀ VUI BUỒN TUỔI THƠ LỚP 7 NGẮN GỌN Tuổi thơ cũng có lúc buồn, có lúc vui có lúc nguy hiểm khó khăn vất vả khó khăn vất vảTuổi thơ là gì ? Tuổi thơ là nơi một khi đi qua ta không khi nào hoàn toàn có thể trở lại được nữa. Tuổi thơ là nơi tiềm ẩn những kí ức, những kỉ niệm với người thân trong gia đình, với bạn hữu trong suốt quy trình con người ta trưởng thành. Tuổi thơ là vô giá, là thứ mà không khi nào con người hoàn toàn có thể mua và bán đổi chác. Và đó cũng là nơi tiềm ẩn biết bao vui buồn, biết bao những xúc cảm thăng trầm trong quãng đời ngắn ngủi của con người . Tuổi thơ tôi là những niềm vui bất tận. Ngày còn thơ bé, cuộc sống mới thật đơn giản biết bao. Tuổi thơ ai cũng gắn liền với một vùng đất quê hương thân thương. Đó là nơi tôi có thể thỏa thích thả những cánh diều mơ ước vào mỗi buổi chiều tà trên con đê dài rộng lộng gió trời. Đó là nơi có những cánh đồng lúa bát ngát rạo rực sự sống mà mỗi chúng ta đều đã từng theo chân ba mẹ đến để gặt hái, cấy lúa. Đó là dòng nước mát lành trong trẻo của dòng dông quê mà chúng ta hòa vào trong những ngày trời nắng nóng chói chang gay gắt. Mỗi khi có cơn mưa rào đầu mùa là mấy đứa trong xóm tôi lại rủ nhau ra sân chơi trò tạt nước, cùng nhau hòa vào làn mưa mà cảm thấy sảng khoái, rạo rực. Có những ngày tôi cùng lũ trẻ trong xóm men theo những con kênh rạch cạn suốt ngày nắng hè để tìm những chú cá rô lên bờ. Niềm vui như vỡ òa khi cả đám bắt được những chú cá, những con ốc, con cua cho đầy giỏ. Nhớ nhất những hôm đêm tối trời đã khuya, trăng lên cao sáng một khoảng trời soi chiếu cho lũ trẻ chúng tôi cùng nhau chơi đuổi bắt, chơi rồng rắn lên mây, chơi trốn tìm. Mệt rồi, cả lũ cùng nằm xuống trên chiếc chõng tre của nhà tôi đặt ngoài sân, cùng nhau nghe bà tôi kể những câu chuyện cổ tích, cùng nhau tâm sự đôi khi còn kể cho nhau những câu chuyện ma quái rồi mặt đứa nào đứa nấy tái mẹt đi vì sợ hãi. Những niềm vui cứ thế theo chân tôi đến khi tôi bắt đầu trưởng thành… Có niềm vui, ắt sẽ có nỗi buồn. Buồn khi bị ba mẹ đánh bằng roi vì đi mải đi chơi không chịu về nhà. Buồn khi đứa bạn hàng xóm bỗng chuyển đi nơi khác sinh sống để lại tôi bơ vơ một mình. Buồn khi bị bọn trẻ xóm khác bắt nạt trêu đùa … Và buồn nhất, đau đớn nhất là trong quãng tuổi thơ ngắn ngủi ấy tôi đã mất đi bà nội – người mà tôi yêu quí, kính trọng nhất nhà. Mỗi khi tôi vui, bà là người tiên phong tôi tìm đến để san sẻ. Mỗi khi tôi buồn, bà là người duy nhất tôi tìm về để tâm sự, để được bà vỗ về che chở. Vậy mà ngày hôm ấy, bà đã ra đi mãi mãi … Nỗi buồn ấy đã theo tôi, nó đã khắc vào tim tôi một khoảng trống mà bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì cũng không hề lấp đầy được …Tuổi thơ tôi là những tháng ngày đáng nhớ. Đó là nơi quy tụ tổng thể những cung bậc cảm hứng thân thương vui có, buồn có, đau đớn có, niềm hạnh phúc có … Cuộc đời con người là hữu hạn, nhưng kí ức tuổi thơ lại là vĩnh cửu mà không ai hoàn toàn có thể quên lãng được. Nếu hoàn toàn có thể, tôi hay bất kể ai đi chăng nữa, nói như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, hoàn toàn có thể thốt lên rằng “ Cho tôi xin một vé về tuổi thơ ” để hoàn toàn có thể đắm chìm vào quốc tế ngọt ngào một lần nữa .Từ khóa tìm kiếmvui buon tuoi thocảm nghĩ về vui buồn Tuổi Thơ văn 7biểu cảm về tuổi thơvui buồn tuổi thơ ngắnviết bài văn biểu cảm về vui buồn tuổi thơViết đoạn văn biểu cảm về kỉ niệm tuổi thơ Chuyên mục Từ khóa tìm kiếm vui buon tuoi thocảm nghĩ về vui buồn Tuổi Thơ văn 7 biểu cảm về tuổi thơvui buồn tuổi thơ ngắnviết bài văn biểu cảm về vui buồn tuổi thơViết đoạn văn biểu cảm về kỉ niệm tuổi thơChuyên mục trò chơi Tiếng Việt Bài viết số 2 - Văn lớp 7 lý thuyết trắc nghiệm hỏi đáp bài tập sgk Câu hỏi 阮芳邵族 5 tháng 11 2017 lúc 2139 cảm nghĩ về vui buồn tuổi thơ Xem chi tiết Viết 1 bài văn về vui buồn tuổi thơ Văn biểu cảm Giúp mình vs >< Đừng chép bài trên mạng nha Xem chi tiết viết bài văn tả loài cây em yêu có biểu cảm, giàu cảm xúc vd như chao ôi, đẹp quá, ... , đoạn kể kỉ niệm với cây kỉ niệm vui, buồn, có tình cảm khi vui , xúc động khi buồn vd khi em buồn vì bị điểm kém, em ngồi dưới gốc cây..., đừng coppy mạng giúp đỡ nha Xem chi tiết Cháu chiến đấu hôm nayVì lòng yêu tổ quốc Vì xóm làng thân thuộc Bà ơi cũng vì bà Vì tiếng gà cục tác Ổ trứng hồng tuổi hãy viết đoạn văn ngắn phân tích tác dụng của đoạn thơ trên. Xem chi tiết biểu cảm về món quà tuổi thơ giúp mình nhé đang cần gấp ,đừng chép màng và chép sách tham khảo nhé cảm ơn Xem chi tiết Đề cảm nghĩ về đêm trung thu Viết theo dàn bài sau MB-Giới thiệu về đêm trăng trung thu có ý nghĩa nhất đối với em -Khái quát ấn tượng tình cảm của em đối với đêm trăng trung thu đó TB tả cảnh vật trong đêm trăng bầu trời, không khí, vầng trăng... để lại cảm xúc hồi hộp, đợi chờ, niềm vui sướng xúc động... nghĩ của em khi chứng kiến các hoạt động diễn ra trong đêm trăng +Hoạt động cùng bạn bè đón trung thu tại trường +Hoạt động vùng bạn bè rước đèn, xem múa lân +Cùn...Đọc tiếp Xem chi tiết Đề Tả một loài cây em yêu thích Xin các cậu nhận xét bài này cho tớ nha Bài làm Mới chớp mắt mà đã lớp 12 rồi sao, đối với chúng em, không chỉ thầy cô, bạn bè cùng gắn bó bao kỉ niệm đùa vui chung với nhau mà cũng còn cây phượng gắn bó chung tuổi học trò hồn nhiên, đáng đã trải qua bao nhiêu năm với những tuổi học trò khác mà phượng vẫn trẻ trung như ngày nào. Phượng có những tán lá xòe rộng để giúp các bạn hs c...Đọc tiếp Xem chi tiết Đề bàicảm nghĩ về quê hương. Giúp mik nha..... Xem chi tiết Bài của mk là văn biểu cảm zề nụ cười của mẹ ! Có ai giúp mk ko ?Mk cảm tạ rất nhiều !!!! Xem chi tiết DÀN Ý CHI TIẾT I. MỞ BÀI Được dịp về quê chơi, tôi bỗng nhớ về những kỉ niệm ngày nào thuở ấu thơ của mình. II. THÂN BÀI - Hồi tưởng lại về những kỉ niệm tuổi thơ có biết bao là kỉ niệm vui buồn lẫn lộn. 1. Kỉ niệm vui - Thuở bé, tôi không biết chạy xe đạp. Ba mua cho tôi một chiếc xe đạp nhỏ để tập chạy. Ngoài sau nhà tôi có một mảnh đất và tôi thường hay tập chạy xe đạp ở đây. Với quyết tâm chinh phục được nó, tôi rèn luyện nó mỗi ngày, đến nỗi hai bàn đạp của xe bị sút ra hồi nào không hay. Chúng đâm vào bắp chân của tôi, máu chảy rất nhiều mà tôi chẳng thấy đau. Một ngày nọ, tôi chạy được xe đạp với niềm hân hoan, vui sướng biết mấy. Tôi vừa đạp vừa buông tay mà la lớn lên “Tôi chạy được rồi, tôi chạy được rồi” mà tôi quên rằng, phía trước là cái ao. - Thế là tôi “bay” xuống cái ao, cũng may mà ao cạn nước; nếu không thì... - Đó là một trong những kỉ niệm vui mà tôi còn nhớ, giờ nghĩ lại thật không sao nhịn được cười. 2. Kỉ niệm buồn - Thuở nhỏ, ai mà chẳng nghịch ngợm, chẳng quậy phá và có biết bao trò chơi tuổi hồn nhiên. - Thế nhưng có một kỉ niệm buồn mà tôi luôn nhớ mãi. Đó là lần tôi bắt được một con “bọ hung” với cái sừng to khỏe. Tôi cứ nghĩ rằng, nó rất mạnh khỏe và có thể nâng được các cục đá to. Tôi đặt một cục đá to đầu tiên lên người nó, xem nó có khiêng được hay không. Thấy vẫn còn nhúc nhích tôi lại đặt thêm một cục, hai cục lên cục trước đó. Bỗng im lìm, tôi không thấy con vật nhúc nhích nữa. Những cục đá cũng nằm im, bất động. Thế là tôi lấy từng cục đá xuống. Thì ra con “bọ hung” của tôi đã bị bẹp dí. Tôi khóc ròng cả buổi, ba mẹ hỏi chuyện, tôi thuật lại cho ba mẹ nghe thì ba mẹ nói rằng tôi chơi dại, và bảo rằng không được làm như thế nữa. - Tôi vâng lời ba mẹ. Nghĩ lại đến giờ tôi thấy xót thương cho con vật bé nhỏ kia làm sao! 3. Cảm nhận về tuổi thơ - Tuổi thơ là giai đoạn hồn nhiên, vô tư cùa một con người. Chúng ta cần nên trân trọng điều đó. - Và những kỉ niệm tuổi thơ của chúng ta sẽ là hành trang cùng ta trên bước đường sau này. III. KẾT BÀI - Mỗi lẩn nghĩ tới tuổi thơ lòng tôi chợt bồi hồi, xao xuyến. - Tôi hứa sẽ mãi ghi sâu trong lòng những kí ức tuyệt dẹp một thời tuổi thơ của mình.

vui buồn tuổi thơ