Tới lúc dùng bữa trưa, Lý Nguyên Chu cho người đưa điểm tâm đến Cẩm Tú cung, sau đó, thái giám trở về bẩm: "Hoàng thượng, Ninh mỹ nhân sau khi rửa mặt thì ăn hai đĩa điểm tâm, sau đó lại ngủ." Lý Nguyên Chu nhìn bảng nhỏ, thấy Ninh Đoan Trang vẫn như cũ không thêm Cổ Lạc Nhi bị chọc giận nói ra: "Vậy huynh không cần trị thương cho ta nữa. Ta không muốn để cho người chán chường trị thương cho ta, nếu tiếp tục ở nơi này, ta sẽ chết ngạt mất." Dứt lời, liền đi về phía rừng cây. Nhiễm Sương ở sau lưng nàng hỏi: "Cô muốn đi đâu?" "Ta muốn tìm đường ra ngoài." "Cô không tìm được đâu." Cổ Lạc Nhi biết hắn nói thật. Vua gọi vợ (được sủng ái) : Ái phi. Không thì gọi (Họ) Chức vị. VD: Lan quý phi.. Vua gọi vua chư hầu: Hiền hầu Vua, hoàng hậu gọi con (khi còn nhỏ) : Hoàng nhi Các con tự xưng với vua cha: Nhi thần Các con gọi vua cha: Phụ hoàng (Hoàng A Mã), phụ Vương Video Thiên ái do ca sĩ Thanh Điểu Phi Ng video được đề xuất sẽ tự động phát tiếp. 05:00. Hòa Tấu (Mỹ Nhân) NO.1 0. 04:54. Giác Ngộ Ái Tình Du Thiên 0. (Feng Ruo Hang), Khổng Tuyết Nhi (Snow Kong), Lâm Tiểu Trạch (Hana Lin), Ngu Thư Hân (Esther Yu) 0. 05:02. Tinh Hỏa / 星火 (Đấu Chương 344: Hôn sự của hoàng tử. Chương trước Chương tiếp. Trong cung đã lâu chưa có người mới, các phi tử không có gì để nhìn cả, ngược lại là nhi tử, con dâu còn có các nữ nhi, trong một năm khó được đầy đủ như thế, ông cần phải nhìn cho kỹ, miễn cho nhận "Cho ngươi ba ngày, tự chui ra đấy, nếu không ta hầm cách thủy nhà ngươi." Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường (Tiếp nè) bupbe_bietyeu1288; 12/7/2012; Tiểu Thuyết; Hoàn [Xuyên không] Vương phi của bá vương - Nhược Nhi Phi Phi. lizliz; 18/5/2011; Tiểu Thuyết; Trả lời 463 Lượt exlXWi. Thông tin cơ bản Truyện gốc Tự Ái Nhi Phi 似爱而非 Tựa như yêu mà không phải là yêu Tác giả Chanh Tử Vũ 橙子雨 Thể loại Hiện đại có yếu tố huyền huyễn, gương vỡ lại lành, từ thanh xuân vườn trường đến lúc trưởng thành, giới showbiz không nhắc đến nhiều lắm tra công tiện thụ quay đầu, si tình hồn ma thụ x quỷ súc tra công HE ở phiên ngoại Độ dài 29 chương + 2 phiên ngoại Thụ và công là bạn từ hồi trung học, về sau thụ được người nhà đón về nên trở thành thiếu gia nhà giàu, còn được làm tổng tài công ty giải trí. Thụ yêu thầm công từ lâu nên bấy giờ lợi dụng chức quyền ép công phải ở bên mình. Mười năm công ở bên thụ cũng là mười năm thụ nhẫn nhịn, chờ đợi công chấp nhận. Nhưng đáng buồn thay cuối cùng cậu cũng không thể thắng được bạch nguyệt quang trong lòng công, cố chấp làm vậy cũng chỉ đổi lấy căm ghét cùng thù hận. Kết cục, cậu phát hiện ra mình bị bệnh hiểm nghèo, đành buông tha cho công, rời khỏi căn nhà họ từng chung sống. Cậu không muốn chữa trị, thậm chí còn cắt cổ tay tự sát, trước khi chết dặn anh em bạn bè xung quanh giấu không cho công biết. Từ đó trở đi cậu biến thành hồn ma, ngày ngày đi theo công, nhìn thấy bạch nguyệt quang dọn vào căn nhà cũ, nhìn thấy công ném đi tất cả những gì từng thuộc về cậu, từng mang hơi thở của cậu. Cậu chứng kiến hết thảy, nhưng chẳng thể làm gì. Cậu nghĩ cậu không bao giờ có thể cao thượng đến mức chúc phúc cho anh và bạch nguyệt quang, nhưng cậu vẫn mong anh an ổn tiếp tục sống. Thế nhưng tất cả mọi chuyện lại không diễn ra theo chiều hướng cậu suy nghĩ. Thời gian đầu, công chỉ hận không thể phủi sạch tất cả quan hệ với cậu, chẳng chút gì luyến tiếc. Nhưng rồi ngày tháng dần qua, anh bắt đầu sinh nghi, bắt đầu tìm kiếm vết tích của cậu. Cuối cùng khi biết được chân tướng thì đã không còn kịp nữa. Anh ta thống khổ, hối hận muộn màng, tự dày vò bản thân, nhưng không bao giờ còn đợi được người yêu quay về. Chính văn khép lại ở khung cảnh linh hồn thụ từ từ tan biến ngay trước mắt công, hóa ra cả cuộc đời này, tựa như yêu mà lại chẳng phải yêu. Tự ái nhi phi, đều sai hận mất rồi. Đến đây thì những ai thích SE có thể dừng lại. Truyện motif cũ rích lại còn cẩu huyết nhưng đọc vẫn thương lắm. Bởi vì thụ phải đã trả cái giá quá đắt cho tình cảm mù quáng của mình, bạch nguyệt quang cố tình dây dưa với người ta cuối cùng cũng không chiếm lấy được thứ gì tốt. Còn công, mười năm chìm trong thù hận, không chịu nhìn vào tình cảm thật của bản thân, đến khi mất đi rồi mới biết quý trọng đã không còn kịp nữa. Tất cả bọn họ đều vướng vào vòng luẩn quẩn của yêu và được yêu, và đều đã có những quyết định sai lầm. Thế nhưng chí ít thì họ đã nhận ra mình đã sai. Tựa như cuối truyện, điều quý giá nhất thụ nhận ra được, đó là chỉ cần còn sống, thì mọi chuyện đều có thể vãn hồi. Ai thích HE có thể coi phiên ngoại, nhưng nói chung ta thấy không liên quan lắm. Mọi thứ có thể dừng ở chính văn là đủ rồi. Trót ngược tàn tạ vậy rồi thì SE nốt cho đủ bộ thấm… Không phải là quá xuất sắc, nhưng mấy bộ thế này rất thích hợp để đọc lúc downmood, đọc xong quên luôn cũng nhanh Đọc Tự ái nhi phi [Hoàn] Tự ái nhi phi chuyển ngữ bởi Nguyệt Mẫn Editor Nguyệt Mẫn—–Từ nay về sau anh đi đường dương thế còn tôi đến cầu Nại không biết trời sáng từ lúc nào. Tôi bị tiếng ồn của đồng hồ làm cho hoảng sợ, rất không có thói quen, thời gian chúng tôi ở chung với nhau chưa bao giờ dùng đồng hồ, tôi thích tự gọi anh rời giường, sáng sớm năm giờ nhất định tôi sẽ tỉnh, so với đồng hồ còn đúng giờ trì tự mình gọi anh rời giường, bởi vì tôi thích nhìn anh – một Lạc Dư Thần lúc mới tỉnh bộ dáng mơ mơ màng màng, tại có những lúc như thế ánh mắt anh nhìn tôi mới không hề lạnh lùng, chỉ có lúc ấy dẫu tôi có làm bất luận cái gì anh cũng sẽ không dễ dàng tức nên tôi mới hơi phóng túng một chút, len lén làm một chuyện mờ dám, giả dạng giống như chúng tôi vô cùng yêu nhau và đang cực kỳ hạnh luôn không có tinh thần rời giường, ngày hôm nay cũng tức giận nhấn tắt chuông đồng hồ sau đó mới chậm chạp từ ghế sa lon đứng lên, tùy tiện rửa mặt một cái, đồ cũng không thay, ra khỏi tâm không thời niên thiếu dạ dày của anh đã không tốt, trước đây mỗi sáng tôi đều dậy sớm làm cho anh ít bánh kem phối với thực phẩm phong phú, tuy rằng mỗi lần anh rất khó chịu, thế nhưng nói nhiều một chút thì anh sẽ ăn, mà bây giờ tôi chỉ có thể nhìn, một chút biện pháp cũng không một sức mạnh vô hình kéo vào trong xe, nhìn anh không một chút biểu cảm tôi mới bắt đầu tự giễu bản thân. Người đều đã chết còn muốn thay anh quan tâm, tôi quả thật là lo chuyện bao đồng, dù anh có ăn hay không hay sức khỏe như thế nào hiện tại cũng đã hoàn toàn không liên quan gì đến tôi còn sống tôi tạo ra tất cả tự biên tự diễn một vở kịch anh cũng không còn thấy lạ, giờ khắc này rốt cuộc ngay cả tôi cũng cảm thấy mình cũng thật đê vậy tôi mới không nhìn anh mà quay đầu nhìn cửa sổ xe, thấy tấm thủy tinh phản chiếu khuôn mặt anh chứ không thấy hình bóng tôi đâu sự là gặp quỷ nhìn tay chân của mình, giống như phản xạ ánh sáng cho nên hoàn toàn không nhìn được giản là không thể chạm vào mọi thứ, không phải là xuyên qua mà là bị xuyên ra tôi có thể lên tiếng, tôi nghe được giọng nói của mình thế nhưng người khác thì không có ai biết đến sự tồn tại của tôi, tôi căn bản đã bị thế giới từ đi, cho dù tôi phiền muộn buồn khổ cũng sẽ không có ai để ý, thiên sứ không xuống đây nên tạm thời vẫn yên lúc vào Studio tôi mới cam chịu theo anh xuống vào cao ốc tâm trạng không tránh khỏi có chút hoảng loạn. Thật ra không phải là tôi chưa từng tới, tôi đã hầu như mỗi ngày đều đến đây, toàn bộ cao ốc này từng là của tôi, studio cũng là nơi tôi len lén chạy tới nhìn anh mấy lần. Lúc này sẽ rất khẩn trương, có lẽ trước đây đều chỉ có thể trốn ở một góc xa xa nào đó, hôm nay lại có thể đến gần như vậy, khoảng cách để đánh giá phong cách của một ngôi sao Dư Thần trời sinh khôi ngô bức người, từng động tác đều hoàn mỹ và làn da nhẵn nhụi chứ không phải do y phục và đồ trang điểm tạo nên, dù vậy, vẫn là bị từng lớn từng lớp che khuấy đi, ba chân bốn cẳng lăn qua lăn lại mặc vào một đống quần áo. Nhờ tất cả sắp xếp chuẩn bị, thiên thần hấp dẫn gợi cảm của tôi rốt cuộc cũng toả sáng, lóa mắt vạn từng góc độ máy ảnh, Lạc Dư Thần ngoan ngoãn bày ra cách tạo hình, có thể là thành thục cũng có thể là gợi cảm, tôi thấy nhân viên công tác bên cạnh ánh mắt đều bắn thẳng vào anh, thậm chí đồ trên tay rớt xuống còn không đã từng nhiều lần núp trong bóng tối nơi căn phòng để nhìn khoảnh khắc này, cảm giác ngọt ngào tình ý và chua xót hỗn tạp dày ngào, bởi vì có đến vạn vạn người chúng tụng nam nhân của tôi; chua xót, bởi vì có rất nhiều người khao khát có được anh, thương mến anh, mà ánh mắt anh lạnh như băng, cho đến nay vẫn không hề phản chiếu hình bóng của kẻ rất ít cười, ra ngoài choàng vào trang phục thời thượng so với trên poster còn chân thật hơn, tất cả vẫn là vẻ ngoài lãnh khốc, hết lần này đến lần khác không biết bao nhiêu người đã chết dưới lớp lãnh khốc với anh vẫn có một trường hợp đặc biệt, trường hợp đặc biệt đó chính là Hạ Minh Tu, chính là người đã thay thế vị trí của tôi, là người trong tấm ảnh kia, nam sinh đeo chuông con mèo dễ thương khi ở cùng Hạ Minh Tu anh mới lộ ra được một chút tia nhu tình. Tôi đoán, hai người họ đều đơn độc ở chung với nhau, nói không chừng anh có thể như lúc với tôi anh chưa bao giờ cười, thật ra không phải vậy, thật lâu trước đây anh luôn cười với tôi không lo không sầu. Biến thành hôm nay như vậy, toàn bộ là lỗi của tôi.“Lạc Dư Thần tiên sinh…”Tổng nhiếp ảnh gia đột nhiên dừng lại, ra vẻ có chút khó Dư Thần không hề động, dùng ánh mắt ý bảo đối phương nói. Quả nhiên là kỳ hạ * của tôi, chỉ cần dùng mắt chỉ thị đã vô cùng lạnh lùngKỳ hạ Chi nhánh hay công ty con của một công ty được gọi là các công ty chi nhánh của công ty. ở đây có lẽ Hằng nói đến Thần là cấp dưới của ảnh“Vật này…có thể mời ngài tháo xuống được không?…”Tôi quan sát trên dưới người này một phen, trên người cậu ta mặc bộ tây trang LU DE VICI mấy triệu một bộ, còn có thêm cái khuyên tai chữ thập nhìn cực kỳ nghiêm như tôi còn sống tôi nhất định sẽ cười nhạo người này. Tôi sẽ nói, Tiểu Lộ, bản thân cậu thiết kế cái vòng tai độc nhất ấy mà đi kết hợp với tây trang thì cực kỳ không xứng dư thần liếc liếc mắt nhiếp ảnh gia, nhiếp ảnh gia rõ ràng lo sợ bất an, người bên cạnh cũng đều khẩn trương đến đổ mồ hôi là đương nhiên, Lạc Dư Thần khởi nghiệp chính năm, tạo hình cũng thay đổi nhiều lần, nhưng thứ không thay đổi chỉ có một khuyên tai ngân sắc chữ thập phía bên đến vòng tai kia, cuộc sống đầy thất bại của tôi cũng có điểm đắc thật ra là quà sinh nhật năm mười tám tuổi tôi tặng cho thể là một trong rất ít những đồ tôi tặng mà anh để mắt đến, dù anh có xoi mói một chút nhưng là vẫn được tháo xuống là do tôi miễn cưỡng anh, miễn cưỡng anh đeo gần mười năm. Hiện tại khế ước đã xong, anh cũng không cần miễn cưỡng tuân thủ những yêu cầu vô lý của tôi nhiên, anh tháo nó xuống, tùy ý ném xuống đất, tựa như lúc anh tùy tùy tiện tiện đuổi tôi đi như đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng một ngày như vậy trước sau gì cũng tới, tuy rằng nhìn nó xảy ra, như dù sao đây cũng là những chuyện mà sau khi tôi chết, tôi có thể mắt nhắm mắt mở xem nó như một thất bại trong đời lúc đó đột nhiên có một người vui vẻ giúp anh nhặt tai nằm một người có những ngón tay thật đẹp, đôi chân thon dài và thân hình hoàn mỹ, thời điểm cậu ta nâng người lên như thước phim quay chậm, mái tóc nhuộm vàng, ngũ quan thanh tú xinh đẹp, thoáng mang theo tiếu ý cưng Minh ta vẫn như trước, sinh mệnh ấy rực rỡ như ánh sáng mặt sự hoàn mỹ khiến cho tôi khi còn số luôn phải đố đó tôi không thể thừa nhận cậu ta có gì tốt, tôi nói rằng đó chẳng qua chỉ là một thiếu niên cương dương, thời kì tỏa sáng một chốc rồi sẽ hết. Hiện tại đến cuối cùng khi có thể đừng ngoài cuộc dùng thẩm mỹ bình thường để đánh giá thì cậu ta vô cùng tốt.“Hạ Minh Tu tiên sinh cũng đến rồi!” Lập tức có nhân viên công tác hô lên, những người khác cũng ở đây cũng đâu cần phải nói to như thế, đúng là giống như thái giám hô “Hoàng hậu nương nương giá lâm”Lạc Dư Thần và Hạ Minh Tu mình thẳng vào mắt nhau một cái, chỉ là một cái thôi, nhưng tôi ở ngay đó đã thấy được trong ánh mắt Lạc Dư Thần là sự ấm áp chưa từng có. Giới thiệu Thể loại Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn Editor Nguyệt Mẫn Tình cảm của cậu từ đó tới giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương. Đã mười năm rồi, mười năm đứng trước mặt đối phương, cậu nói thương anh nhưng đến ngay cả một ánh nhìn mà anh cũng không nhìn cậu. Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người. — Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười. Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào. Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa. Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến. Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được. Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em. Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa. Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không? Tên gốc 似爱而非 Tự Ái Nhi Phi Tác giả 橙子雨 Chanh Tử Vũ Thể loại Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn Editor Nguyệt Hắc Phong Cao Beta Nhãn ⊹⊱⊹⊱⊹⊱⊹⊱⊹๑۩۞۩๑⊹⊱⊹⊱⊹⊱⊹⊱⊹ ¸.••Văn án••.¸ Cho tới bây giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương này của cậu. Mười năm, đứng trước mặt người kia mười năm, nói thương anh nhưng đến một ánh nhìn anh cũng không buồn liếc cậu một cái. Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người. — Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười. Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào. Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa. Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến. Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được. Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em. Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa. Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không? WATTPAD ••.¸¸.••••.¸¸.••Mục Lục••.¸¸.••••.¸¸.•• Tự ái nhi phi tục thiên ⊗ Phần 1 ⊗ Phần 2 Phần 3 ⊗ Phần 4 ⊗ Phần 5 ⊗

tự ái phi nhi