Chương 30: Tôi nói là em rất đẹp. Anh biết Lê Nhật Linh đẹp, nhưng anh không biết cô lại đẹp thế này. Bộ váy được thiết kế cắt may tỉ mỉ tôn lên những đường cong trên người cô, eo nhỏ không đến một vòng tay với vòng một tròn trịa và làn da trắng nõn mịn màng… Thế nên, đầu năm lớp 10 cô bé Hạ Chi đã đến ở tại nhà anh Khánh Minh lớn hơn cô bé một tuổi.Lúc ban đầu, cô bé Hạ Chi rất vui vì điều đó, nhưng sự thờ ơ của Khánh Minh lại ngày ngày làm cho trái tim nhỏ của Hạ Chi phải nếm trải đủ loại thất vọng.Đến một Chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ – Lâm Quân – Lê Nhật Linh (Truyện full tác giả: Nụ Cười) - Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247 P04iaj. Chương 43 Hắn chỉ tự mình đa tình Hạ Huy Thành kéo cô từ dưới đất đứng lên, sau đó ôm lấy thân thể run rẩy yếu ớt đó vào lòng, “Không sao đâu, Nhật Linh, mọi thứ đều qua hết rồi.” Trong mắt hắn tràn đầy đau lòng, xót xa, sao cô gái này lại phải chịu người ta làm nhục hết lần này đến lần khác như vậy? Nhưng cô chỉ có thể một mình kiên cường gánh chịu, cắn răng không nói lời nào. Nếu như không phải hắn đuổi đến đây, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng trước mắt, thì đêm nay cô sẽ rời khỏi nhà họ Diệp bằng cách nào? Với dáng vẻ chật vật này của cô, lại một thân một mình, biết bao nhiêu nguy hiểm cô có biết hay không? Cái kẻ tự xưng là chồng cô kia, vậy mà lại vô tình tàn nhẫn đối với một cô gái như cô, cho dù không phải vợ hắn đi nữa mà chỉ là một người qua đường cũng không thể bỏ đi một cách tuyệt tình như vậy. Khi người đàn ông đó hầm hầm giận dữ tuyên bố chủ quyền trước mặt mình, cùng với khi Hạ Lan Châu nói đến những dấu hôn trên người cô, hắn vẫn còn cho rằng, giữa hai vợ chồng họ thực sự có tình cảm. Nhưng hiện thực trần trụi đã cho hắn biết, cái gì cũng không có. Hạ Huy Thành nâng mặt cô lên, rồi để cô tựa đầu vào ngực mình, nhẹ nhàng vỗ về trên lưng cô,”Nếu em muốn khóc, thì ngực anh đây em luôn luôn có thể tựa vào, chỉ cần vùi mặt vào đây, sẽ không có bất kỳ ai thấy em đang khóc. Nhật Linh, em không cần phải sợ, anh vẫn ở đây, bên cạnh em.” Lê Nhật Linh bị tạt nước, cả người ướt sũng, rét run cầm cập, tay chân như đông đá, người đàn ông dịu dàng ôm cô vào lòng, tựa hồ muốn đem hết thảy hơi ấm thân thể của cả một đời làm tan rã cái lạnh băng giá trên người cô. Gò má trắng bệch của cô dán vào ngực hắn, cảm nhận được độ ấm của thân thể hắn, trái tim cô khẽ rung động. Cảm xúc dồn nén quá lâu một lần nữa không thể kềm chế, Lê Nhật Linh rốt cuộc bật khóc nức nở trong vòng ôm ấm áp quen thuộc, nước mắt tuôn như phá đê, thấm ướt một mảng áo trước ngực hắn. Hạ Huy Thành một tay ôm cô, một tay nhẹ nhàng vỗ về lên lưng cô, sự dịu dàng của hắn tựa hồ đang dỗ dành một đứa trẻ, “Anh sẽ đưa em về nhà, Nhật Linh à, không sao nữa rồi, em đừng sợ.” Cô dụi đầu vào lòng hắn khóc nghẹn một hồi, tựa như một con vật nhỏ bị thương run rầy, không nguôi thút thít nỉ non. Cô đè thấp giọng, hết lần này đến lần khác nghẹn ngào “Tại sao, tại sao…” Rõ ràng là cô không hề làm gì cả, càng không làm gì sai, vậy mà tại sao tất cả hậu quả luôn luôn chỉ có mình cô gánh chịu? Ba năm trước đã như vậy, ba năm sau cũng y hệt như vậy. Hạ Huy Thành ôm cô trong lòng, cô hỏi một tiếng, hắn đáp lại một tiếng, “Không sao đâu Nhật Linh, thật sự khong sao đâu mà.” Hắn nhất định sẽ bảo vệ cô. Lâm Quân bỏ Lê Nhật Linh lại một mình lái xe đi, mới đi chưa được bao xa đã dừng lại ven đường hút thuốc. Hút liên tục ba điếu liền. Trong màn đêm, khuôn mặt anh tuấn trời ghen người ghét của hắn bị khói thuốc bảng lảng che lấp trở nên mờ mờ ảo ảo, khiến người khác nhìn không rõ biểu cảm trên mặt hắn. Hắn vầy tàn thuốc ra ngoài cửa xe, xoay vô Lâm một vòng, quay trở lại nơi vừa rời đi. Nói cho cùng, vẫn không thể yên tâm về người đàn bà vô lương tâm đó. Cô da mỏng thịt mềm liễu yếu đào tơ, đứng co ro một mình ven đường có khi nào bị chó sói tha đi không? Nhưng hắn không nờ, con sói tha cô đi lại đến sớm hơn hắn nghĩ. Nhìn thấy hai người đang ôm ấp nhau thật chặt từ đằng xa, cô vùi đầu vào trong lòng Hạ Huy Thành tự hồ không muốn rời xa. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, cái bóng của hai người đồ thật dài trên đường không hề có khe hở, vẽ nên một bức tranh mập mờ mà duy mỹ. Khóe môi Lâm Quân nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, a, người đàn bà đó, căn bản không cần đến hắn. Rốt cuộc chỉ có mình hắn tự mình đa tình thôi. Đúng là không nên mềm lòng với người đàn bà này, nếu cô ta có thể vì lợi ích sàng vứt bỏ tình yêu đề leo lên giường hắn, sau đó lợi dụng điểm yếu để chèn ép buộc hắn kết hôn, thì tâm tư của cô ta đương nhiên không hề đơn thuần. Về nước đã lâu như vậy cũng không muốn gặp mặt hắn, thì ra là đã chuẩn bị đường lui, cùng người yêu cũ dự định cao chạy xa bay. Chỉ suýt chút nữa, hắn đã bị màn biểu diễn ngây thơ đơn thuần của cô làm cho điên đảo thần hồn, rung động tâm can. Đôi mắt đen thằm như đầm mực của Lâm Quân càng trở nên âm trầm đáng sợ, Lê Nhật Linh, là cô đùa giỡn với tôi trước, bây giờ còn muốn thoát khỏi tôi đốt lại lửa lòng với tình cũ người cũ sao? Có nghĩ dễ dàng quá nhỉ! Muốn ly hôn, được thôi, chi e cái giá đó cô trả không nổi. Lê Nhật Linh, tôi chờ đợi cô chủ động đến van xin tôi. Chương 29 Ánh mắt rất khác Lê Nhật Linh bình tĩnh lại, cô đầy đầu anh ra đứng thẳng lên. Lâm Quân xoay người, trở về là Lâm Quân lạnh lùng và cao quý “Chị Hà khiêm tốn quá, cửa hàng nhà chỉ không hề nhỏ đâu.” Tuy Hình Thượng’ chỉ sở hữu một cửa hàng duy nhất nhưng vị trí và thiết kế của nó không phải là thứ người bình thường có thể mua được. Hơn thế nữa là nguồn tài nguyên bất tận của Hình Thượng, cửa hàng với diện tích vừa phải nhưng lại chứa rất nhiều quần áo và sản phẩm giới hạn số lượng đến từ các thương hiệu. Hà Vi Nhiên cười thoải mái “Nói đi, hôm nay cậu đi đâu và muốn trông thế nào?” Lâm Quân đầy Lê Nhật Linh đến chỗ Hà Vi Nhiên “Hôm nay chị giúp cô ấy. Lê Nhật Linh bị đẩy bất ngờ không kịp chuẩn bị bèn ngượng ngùng cười. Quan sát Lê Nhật Linh từ trên xuống dưới, nụ cười khó hiểu trên môi Hà Vi Nhiên trở nên bí ẩn hơn “Ồ, sao cậu lại giấu mãi cô vợ xinh thế này, phải dẫn ra ngoài cho mọi người xem mặt chứ. Đôi mắt to tròn long lanh với da dẻ mịn màng véo ra nước như này kia mà.” Gương mặt và dáng người này là sự kết hợp hoàn hảo của ngây thơ hồn nhiên và quyến rũ, tiếc là em ấy không biết mình xinh đẹp đến mức nào. Lâm Quân cười cười nhìn Lê Nhật Linh với đôi chút hài hước và trêu ghẹo. Lê Nhật Linh ngượng ngùng che mặt. Trời ạ, Lâm Quân lại lên cơn gì thế không biết, hành động của anh rất dễ khiến cho người ta hiều lầm đấy. Hà Vi Nhiên bừng tỉnh “Quân à, cậu giấu con bé đi vì không nỡ cho người ta xem đúng không?” Lâm Quân phản ứng như đang đồng ý khiến nụ cười trong mắt Hà Vi Nhiên tươi hơn bao giờ hết, chị dịu dàng kéo Lê Nhật Linh đi chọn quần áo. Lê Nhật Linh dừng lại, nói “Chị Vi Nhiên, khu quần áo nữ nằm ở bên kia cơ mà.” Lúc bước vào cô có thấy người trong cửa hàng dẫn một ngôi sao sang đó. “Ngốc ạ, khu quần áo nữ phiền lắm, chúng ta lên thằng phòng VIP đi.” Hà Vi Nhiên mỉm cười kéo lấy tay cô. Lê Nhật Linh gật đầu, cô tưởng vì Lâm Quân có tiền nên thích tiêu thì tiêu. Nhưng cô lại không biết phòng khách quý VỊP không tiếp người ngoài, trừ khi đó là vị khách rất quan trọng. Dẫn cô lên phòng khách quý chính là ý của Hà Vi Nhiên. Không rõ tại sao Hà Vi Nhiên lại rất thích Lê Nhật Linh. Chị không nghĩ cô bé này xấu tính và mưu mô như những gì người ta đồn đãi. Ai đời xấu xa lại dễ đỏ mặt như thế bao giờ? Hà Vi Nhiên chọn vài bộ váy cho. cô thử. Lê Nhật Linh ôm hết vào phòng thay quần áo, nhưng thay xong cô chỉ dám ló mỗi đầu ra, mặt đỏ ửng “Chị Vi Nhiên, chúng ta có thể đổi sang bộ nào kín đáo hơn tí không?” Hà Vi Nhiên sững sờ “Sao thế? Em mặc không vừa hả?” Chắc là không đâu vì mắt chị xem người rất chuẩn, tất cả những bộ chị chọn đầu rất thích hợp với cô cơ mà. “Vừa thì vừa đấy nhưng nó… Không che được…” Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, hai má đỏ ửng “Chị tìm giúp em vài bộ nhiều vải hơn chút nữa được không.” Ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung “Cao cổ nữa càng tốt ạ!” Hà Vi Nhiên không hiểu trăng sao gì, chị kéo Lê Nhật Linh ra mới biết tại sao con bé lại đưa ra những yêu cầu quái lạ như thế. Vì cả người cô đầy dấu hôn, trải dài từ cổ đến xương quai xanh rồi cả khuỷu tay cũng có. Hướng Hi Nhiên lại cười to “Thằng bé Quân này thiệt là… Phải dịu dàng với vợ chứ, nào ai nhào lên cắn vợ như sói đói thế này.” Hà Vi Nhiên càng cười thì mặt Lê Nhật Linh càng đỏ. “Chị Vi Nhiên, em muốn hỏi chị cái này.” “Em hỏi đi.” “Sao chị biết em là vợ anh ấy mà không phải người tình ạ.” Cô chưa từng xuất hiện cùng Lâm Quân, tại sao Hà Vi Nhiên có thề biết ngay cô là vợ mà không phải là người tình nào đó bên ngoài? “Ngốc quá, ánh mắt thằng bé nhìn em rất khác.” Hà Vi Nhiên nhìn dấu hôn khắp người cô, thoải mái nói “Sau này em sẽ hiểu thôi.” Lê Nhật Linh gật gù, và cô vẫn cố hỏi “Chị Vi Nhiên đổi cho em bộ khác kín đáo hơn được không.” Mang cả đống dấu hôn đi dự tiệc, Lâm Quân không sợ mất mặt nhưng cô sợ! Hà Vi Nhiên cười chảy nước mắt với vẻ bối rối nghiêm túc trên mặt cô. Cười bằng một lúc lâu mới ngừng lại, vẫy tay gọi nhân viên đến bảo “Em vào kho lấy bộ Chân Ái’ của bậc thầy thiết kế W ra đây.” Nhân viên cửa hàng chẩn chừ “Nhưng đó là bộ váy được giữ lại cho cô Lưu Ly mà chị?” Mặt Hạ Vi Nhiên tối đi “Giữ lại? Em đồng ý hay là tôi?” Nhân viên lập tức cúi đầu xuống “Em xin lỗi ạ, vì lần trước cô ấy đến đây với cậu hai nên em tưởng…” “Đừng giải thích, em mang bộ váy đến đây ngay cho tôi.” “Dạ.” Cô bé nhân viên chạy vội đi lấy quần áo, Hà Vi Nhiên tranh thủ lúc còn nóng tìm kem che khuyết điểm bôi lên cho Lê Nhật Linh. Chị dùng kem có cùng tông màu với da cô nên che đi dấu hôn trông chẳng khác gì da bình thường. Hà Vi Nhiên đẩy Lê Nhật Linh vào trong thay quần áo rồi lại cẩn thận che nốt những vết còn lại trên người cô. Đàn ông thì không rườm rà đến vậy, anh chỉ cần thay quần áo thôi là xong. Lâm Quân ngồi trên sô pha chờ rất lâu, quỹ kiên nhẫn trong anh đang chạm đáy. Chưa có người con gái nào dám để anh phải chờ lâu thế này. Anh nhíu mày khó chịu, ánh mắt dần mất đi sự nhẫn nại. Khi Lê Nhật Linh được Hà Vi Nhiên dẫn ra, Lâm Quân nhìn cô ngơ ngác. Đó không phải ai xa lạ mà chính là người chồng đã kết hôn với Lê Nhật Linh ba năm nhưng không gặp mặt nhau lấy một lân— Lâm Nhật Linh nhanh nhẹn ngồi xuống, kéo váy lên quấn quanh người và căng thẳng nhìn người đàn ông điển trai nọ "Sao anh lại ở đây?”Mới dứt câu cô đã hận không thể cản đứt phăng đầu là nhà họ Lâm, anh ở đây là lẽ hiển nhiên thôi nào mẹ Lâm lại dùng ánh mắt sâu xa đó khi bảo từ giờ cô sẽ ở ra đây chính là phòng Lâm Quân.

chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ