Hái sao (phần 3) Thể loại: Nguyên sang , Ngôn tình , Hiện đại , HE , Tình cảm , Hào môn thế gia , Quân văn , Đô thị tình duyên , 1v1. Nàng đem làm ra như thế nào lựa chọn khi ta quyết định cùng ngươi cộng độ quãng đời còn lại khi, ta liền làm tốt đối mặt hết thảy
Hái Sao. Tác giả : Lâm Địch Nhi Gia Hàng sững người. Thời nội chiến, Lâm Bưu[3] mười tám tuổi giữ chức quân đoàn trưởng, được xưng tụng là thiên tài quân sự. Đó là thời kỳ đặc biệt, phần lớn người dân đều không được đi học, có chút bản lĩnh đã được
1 tuần sau03h00pBelinda thức dậy do ngã từ trên giường xuống. Nhìn đồng hồ khiến cô lạnh gáy, sao lại dậy đúng giờ linh thế này chứ?Ngó vội sang …
Đọc truyện Hái Sao 3 của tác giả Lâm Địch Nhi, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen
Truyện; Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương; Chương 873; Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương dù sao anh ta cũng là bạn trai của Tiếu Tuyết. Hơn nữa, với tính cách của cô, thường không thích thân cận với người xa lạ quá, có lẽ
Hái sao chap 1. Bạn vừa đọc xong truyện tranh Hái sao chap 1. Nếu thấy hay, bạn có thể bấm vào nút Theo dõi truyện để có thể theo dõi những chap mới nhất của bộ truyện này. Đây là một chức năng rất hữu ích cho những ai thích đọc truyện tranh. Hãy để Truyentranhdammyhay.com
Rfy6. Tác giả Thể loại Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện KhácNguồn thái FullSố chương 0Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Convertor AprilSố chương 10c rất dàiEditor AmberMột lần nữa lại phong baSự kiện bắt cóc con tinCuộc sống yên bình bị phá vỡ, một bí mật kinh thiên động địa bị vạch trần. Đối diện với đạo đức cùng tình cảm nhiều năm, cô sẽ quyết định lựa chọn như thế nào khi anh chọn sống cùng cô suốt quãng đời còn lại. Dù thế nào cũng đều chuẩn bị sẵn năm này, Gia Hàng và Trác thiệu Hoa kết hôn được 7 năm, quen biết Chu Văn Cẩn 10 năm, hợp tác với Loan Tiêu năm đầu tiên. Thời gian tĩnh lặng trôi qua không có sóng gió, bình yên như nước. Nhưng một vụ bắt cóc con tin, một hồi phong ba bão táp nữa ập đến khiến cuộc sống của họ bị đảo lộn, không cách nào ngăn cản cơn sóng gió động trời đang dấy hôm nay vẫn đến, không biết trước nhưng ai cũng biết nó sẽ tới. Đó là quyết định không phải lựa chọn, không hề do dự. Quân nhân một khi quyết định sẽ tạo thành kết quả không thể nào thay đổi, không thể thoái thác. Trác Thiệu Hoa toát mồ hôi, anh nhắm hai mắt lại, nghe chính cô nói “Được!”.
Cửa bị mở ra từ bên trong. Gia Hàng run tay lên, suýt thì đánh đổ cái khay, may mà người bên trong đỡ được. Anh ta cười với cô nói “Tới rồi!”Giọng nói này trùng với giọng nói nhã nhặn trong trí nhớ, nhưng…… lúc Gia Hàng chỉnh sửa ảnh của Paul trêи máy tính thì trong tâm lý cô cho rằng Paul và Chu sư huynh là một người. Nhưng hóa ra cô đã tự cho là đúng. Người trước mặt đúng là một người xa lạ, không tìm thấy một chút bóng dáng nào của Chu sư huynh. Anh ta hình như mới tắm xong, tóc còn chưa lau khô, chỉ tùy ý vuốt về sau. Bởi vì gầy nên cổ của anh ta đặc biệt thon dài, râu cũng cạo sạch sẽ, làn da tái nhợt như bị bệnh. Có vẻ anh ta sợ lạnh, một ngày ấm thế này mà ngoài áo thun anh ta còn mặc thêm một cái áo khoác len.“Heo?” Qua vài phút hay vài giây cô không rõ nữa thì thấy anh ta lên tiếng.“Chu sư huynh!” Cô thuyết phục chính mình cố chân thành mà cười với anh cảng biển đẹp như thế nhưng tấm rèm lại bị kéo đến kín mít, cửa vừa đóng lại thì căn phòng giống như một cái…… Lồng sắt. Thứ ánh sáng duy nhất tỏa ra từ một cái đèn vàng nhạt trêи tường. Gia Hàng lập tức cảm thấy hô hấp khó khăn. Cô nỗ lực giả bộ tự nhiên, tự mình ngồi xuống sô pha. Căn phòng này là phòng khách, cô thấy một cái máy tính để trêи bàn, bên trêи có một khối vải nhung màu đỏ che không được tự nhiên là cô, Paul hiển nhiên giống như đang gặp một người bạn đã lâu không gặp. Hắn hỏi cô uống nước hay uống rượu, cô nói muốn một cốc nước khoáng. Hắn hỏi về Ninh ʍôиɠ, Tiểu Ngải, giáo sư ở Bắc Hàng, những người bọn họ cùng quen, mà cô cũng trả lời hết. Lúc cô nói, hắn mỉm cười ngồi đối diện, một bàn tay nâng ly rượu vang đỏ, hai mắt chuyên chú mà nhìn cô, vừa nghe vừa “ừ, ừ” đáp đó hắn và cô nói tới mấy vận động viên trong nước gần đây lấy được huy chương ở đấu trường quốc tế. Hắn nói hắn tận mắt xem bọn họ thi đấu, còn cùng bọn họ chụp ảnh. Hắn lại nói đến mấy bộ phim điện ảnh khá nổi tiếng trong nước, nhưng chúng quá chú trọng đến hình ảnh mà bỏ qua chi tiết, so với phim Âu Mỹ thì vẫn có khoảng cách lớn, nhưng dù sao cũng đã có tiến Hàng hoảng hốt, nếu đổi địa điểm và thời gian thì cô cảm thấy mình giống như lại về những ngày ở Bắc Hàng. Cô cùng Chu sư huynh luôn nói chuyện trêи trời dưới bể thế này trêи đường từ phòng học đến ký túc……Khi đó cô có hạnh phúc không? Maugham nói “Cách nói thanh xuân tươi đẹp chính là một loại ảo giác, là ảo giác của những kẻ đã mất đi thanh xuân. Người trẻ biết mình bất hạnh bởi vì trong đầu họ tràn ngập những ảo tưởng không thực tế, mỗi lần đối mặt với thực tế họ đều bị vỡ đầu chảy máu.”Maugham thật là tàn nhẫn!Nói thật, một Chu sư huynh thong dong bình tĩnh mang theo khí khái quân tử thế này khiến người ta thực thoải mái. Tuy anh ta mang kính áp tròng, đã chỉnh dung nhưng ánh mắt lại chân thành, thân thiện và trong sáng. Anh ta giống như đã hoàn toàn buông bỏ chuyện trước đây, không còn cái loại dây dưa, điên cuồng vì không cam lòng Hàng thở dài một hơi trong nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng chuông chói tai. Paul nhảy dựng lên, ôn nhã thong dong trêи mặt nháy mắt sụp đổ, cả người giống như bị thứ gì đó bám vào, run rẩy, sắc mặt trắng xanh, hoảng sợ mà lôi kéo tóc nói “Bọn họ tới bắt anh…… Nhất định là thế.”Gia Hàng tiến lên bắt lấy cánh tay hắn nói “Chu sư huynh, anh bình tĩnh đã, đây chỉ là chuông báo cháy thôi, có lẽ chỗ nào đó trong tòa nhà có cháy ngoài ý muốn.”“Không phải, đây là quỷ kế của bọn họ, muốn dụ anh đi ra ngoài, sau đó bắt anh đi……” Paul ôm đầu, cực kỳ hoảng loạn, không nghe được cái gì. Hắn nhìn xung quanh, giống như đang tìm chỗ an toàn để ẩn Đường rất chiều Phàm Phàm và Luyến Nhi, rất nhiều thời điểm đều vứt hết nguyên tắc, nhưng có những lúc bà cực kỳ nghiêm khắc, không bao giờ cho hai đứa nhỏ nghịch lửa. Bà nói đốt lửa lên thì sáng, kϊƈɦ thích, hưng phấn nhưng lửa có chân, vừa lơ đãng nó đã quay lại cắn khiến cả thế giới bùng nổ nhưng cũng dẫn lửa quấn thân. Gia Hàng không có cách nào đành ấn tay lên vai hắn. Lúc này hắn mới ngẩng đầu, ngơ ngẩn mà nhìn cô, mắt sáng rực lên mà ôm lấy cô. Hắn sợ hãi, giống một người sắp thở không được muốn ôm lấy bình dưỡng khí. Gia Hàng cứng đờ mà vỗ vỗ lưng hắn nói “Tốt rồi, chuông báo cháy hết rồi, không có việc gì đâu. Chu sư huynh……”Paul nghiêng tai lắng nghe, cơ bắp căng chặt chậm rãi thả lỏng. Hắn đẩy Gia Hàng ra, tay chắp sau lưng, đông cứng nói “Heo, anh hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”Đây là đuổi khách rồi, Gia hàng gật gật đầu nói “Chu sư huynh, hẹn gặp lại! Em…… Sẽ liên hệ với anh.”Paul do dự một lát mới nói “Được, hẹn gặp lại!”Lần gặp tiếp theo không biết có còn ở khách sạn này nữa hay không, không biết cô lại phải xuyên qua tầng tầng nào để tới, không biết khi gặp bọn họ sẽ tiếp tục hoài niệm hay sẽ bàn chút chuyện thực tế. Gia Hàng đứng ở đầu đường, cố phân biệt vị trí của mình. Đường phố Hongkong không thích đặt tên theo địa danh như ở Đại Lục. Con đường này tên là Ai Mi Dao, liếc mắt nhìn lại thì thấy ngựa xe trêи đường đi lại như nước. Xe buýt, xe taxi, xe tải, người đi đường, mọi thứ đều trật tự rành mạch xuyên qua. Cô và thành phố này chỉ là khách qua đường, không phải người thân, không phải người yêu, cho nên chỉ có thể lẳng lặng mà nhìn, có chút tò mò, đạm mạc, khát vọng, và bận lòng nhưng sau đó vẫn có thể dứt khoát rời xa. Nhưng không phải vị khách qua đường nào cũng may mắn như khi ra khỏi bến tàu điện ngầm cô phải đi một đoạn sườn núi thật dài nữa mới tới đại học K. Cây cọ trêи sườn núi rất cao lớn, tán lá khổng lồ thậm chí duỗi cả ra mặt đường, nếu không cẩn thận sẽ cọ vào.“Mẹ!” Một bóng dáng nho nhỏ vèo tới, “Chú Loan nói đêm nay chúng ta đi ăn thịt lợn nướng.”Loan Tiêu và mấy thầy cô của đại học Nam Kinh đều đứng ở cửa. Lúc nhìn cô Loan Tiêu đỡ đỡ mắt kính nói “Là do sinh viên giới thiệu, nói ăn rất ngon, nhà hàng kia cách chỗ này một trạm nên chúng ta đi bộ thôi.”“Thịt lợn nướng ở đây chưa chắc chúng ta đã ăn được, khẩu vị Quảng Đông có chút ngọt.” Kỳ thật Gia Hàng rất muốn trở về tắm rửa một cái, sau đó nằm trêи giường thả lỏng không nghĩ gì. Nhưng nhìn thấy đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh của Phàm Phàm thì cô đành đầu hàng.“Ăn thử xem, nếu không ăn được thì lần sau sẽ không ăn nữa.” Loan Tiêu nhếch lông mày, đèn đường mơ hồ ánh sáng, nhàn nhạt quét qua cái trán trơn bóng của anh người rồng rắn kéo vào nhà hàng nhỏ, gọi tất cả các món. Quả thực đồ ăn ở đây bọn họ không quen lắm, vừa ngọt vừa mỡ. May mà trong tiệm còn bán bánh dứa mới nướng, nhờ có nó bọn họ mới coi như no bụng. Loan Tiêu thấy Gia Hàng không ăn được quá nhiều thì đi ra ngoài mua cho cô một ly trà sữa. Trà sữa của Hongkong cũng thật nồng, sữa nhiều lại không quá ngọt vì thế gần như ngày nào Gia Hàng cũng phụ nữ ở bàn bên cạnh có màu da nâu, trêи trán vẽ một biểu đồ màu trắng, ăn mặc như người Anh-điêng. Cô ta đã ăn xong cơm, lúc này đang đẩy cái khay sang một bên, lấy từ trong túi ra một hộp bài, yên lặng bày nó lên bàn. Có người thò lại gần hỏi cô ta có bói bài không thì cô ta lắc đầu, còn chẳng thèm ngước ta quá đặc biệt, rất khó để người ta bỏ qua, vì vậy Gia Hàng nhịn không được cũng nhìn nhiều vài lần. Lúc cô đang chuẩn bị chuyển tầm mắt thì cô ta đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt thâm sâu giống như có từ trường, túm chặt lấy Gia Hàng. Ý cô ta bảo Gia Hàng đi qua, Gia Hàng chớp chớp mắt nghĩ mọi người đều ở đây, cô sẽ không xảy ra chuyện gái kia thu lại đống bài, đảo ba lần sau đó đưa cho Gia Hàn để cô tùy ý rút một lá bài. Lá bài kia không giống bài của Trung Quốc đại lục, bên trêи có những con vật hình thù kỳ quái. Gia Hàng tùy tiện rút một cây, là con rắn cuộn ba vòng, đầu hình tam giác nhưng ánh mắt lại rất hiền.“The past is never dead, it’s even not past.” Giọng cô ta có chút khàn khàn, giọng tiếng Anh rất cổ quái nhưng vẫn rõ ràng.“Quá khứ chưa bao giờ chết đi, thậm chí nó còn không phải quá khứ.” Gia Hàng nhíu mày, cái này có ý gì?Cô gái kia không giải thích, chỉ rũ mắt lo xếp bài. Lúc này Phàm Phàm gọi mẹ, thằng bé đã ăn no nên muốn về đại học K. Lúc ra cửa, Gia Hàng nhìn về phía cô gái kia nhưng không thấy cô ấy ngẩng thổi từ mặt biển mang theo chút hơi nước ẩm ướt. Mấy thầy cô lôi kéo Phàm Phàm, đùa hỏi cậu nhóc về《 luận ngữ 》,Gia Hàng quay đầu đi, Loan Tiêu ở phía sau bước nhanh đuổi kịp cô. Vai Loan Tiêu rất rộng, Gia Hàng nghĩ nếu anh ta mặc quân phục thì hẳn là rất đẹp.“Mặt hướng biển rộng, trêи đầu là trăng sáng, có phải cô rất muốn làm thơ không?” Loan Tiêu nói Hàng lắc đầu “Tôi không phải người như thế, nhưng quả thật là có chút muốn làm thơ.”“Cô nói nghe xem nào.”“Có một tên lưu manh từng nói với tôi rằng hiện tại anh ta rất hạnh phúc. Anh ta là người vô tư, mang một nguyện vọng tốt đẹp đó là mọi người cũng có thể hạnh phúc giống anh ta. Tôi cũng là một người rất hạnh phúc.”“Cho nên?”“Tôi không được rộng rãi như anh ta, nguyện vọng của tôi rất nhỏ, chỉ hy vọng người mình quan tâm, để ý, và người quan tâm tôi đều có thể tìm được hạnh phúc thuộc về họ.”“Quả thật kẻ lưu manh kia thật là vĩ đại.”“Hắt xì!” Thành công nhìn bầu trời đêm rồi hắt xì một cái rõ to. Anh ta không quá thích nhà của ông Trác Minh và bà Âu Xán, hoa quá nhiều, rất dễ khiến người ta dị ứng. Đợi lát nữa anh ta sẽ đề nghị trồng rau dưa ở đây, có thể tiết kiệm tiền, còn có lợi cho sức khỏe.“Bác Trác của cháu đi gặp chiến hữu, Thiệu Hoa thì vừa trở về còn đang tắm, cháu đợi chút nhé!” Bà Âu Xán đón lấy giỏ hoa quả và rượu vang Thành Công mang tới, khách khí một hồi sau đó bảo người làm đi rót trà, lấy điểm tâm nói “Cháu nếm thử đi, đây là dì tự làm đó.” Bà Âu Xán chỉ vào một đĩa bánh quy, biểu tình rất chờ Công nhìn nhìn, chọn một miếng nhỏ nhất nói, “Ăn ngon thật, giống bánh quy bơ của Đan Mạch.”Bà Âu Xán khiêm tốn nói “Đây là lần thứ hai dì nướng, còn tưởng là sẽ thất bại.”“Dì mà đã làm thì chính là đỉnh của đỉnh, có muốn thất bại cũng không dễ.” Thành Công lại cầm một miếng bánh khác ăn. Ngon thì ngon nhưng còn kém bánh Duy Nhất nhà anh ta làm 100 Âu Xán lại cười đến không nhìn thấy mắt đâu “Vẫn là cháu săn sóc, hiểu chuyện, dì cũng đưa cho Thiệu Hoa một phần nhưng nó nói buổi tối không ăn đồ ngọt, một miếng cũng không thèm ăn.”“Ăn xong đánh răng là được, sợ gì, cự tuyệt đồ ăn ngon chính là tự hành hạ. Dì ngồi nhé, cháu đi xem Thiệu Hoa, sao lại tắm lâu thế chứ.” Ngồi dỗ bà Âu Xán vui vẻ quả là phải cố hết Thiệu Hoa đang cài nút áo sơ mi, anh chỉ đơn giản nâng tay một cái đã thể hiện được hết sức lực và sự ưu nhã trong đó. Lấy ánh mắt bắt bẻ của Thành Công cũng không thể không thừa nhận độ anh tuấn của Trác Thiệu Hoa không thua kém gì mình. Huống chi hiện tại Thiệu Hoa còn đang ở thời kỳ hoàng kim nhất, nét anh tuấn kia càng thêm quyến rũ động lòng người hơn.“Cậu cứ đứng đó nhìn không chớp mắt làm gì?” Trác Thiệu Hoa trừng mắt nhìn cái tên đang trắng trợn nhìn mình kia.“Cậu hẳn nên cảm thấy vinh hạnh, không phải ai tôi cũng nhìn đâu.”“Tôi lại vinh hạnh quá cơ.” Trác Thiệu Hoa đá Thành Công ra khỏi phòng tắm nói, “Khó có được một đêm không trực ban, không ở nhà với Duy Nhất và Diệp Diệp thì thôi, cậu chạy tới đây làm gì?”Thành Công khoan dung nói “Lại đây an ủi cậu chứ sao!”Trác Thiệu Hoa liếc anh ta “Tôi cần an ủi hả?”Trêи mặt Thành Công viết “Cậu đừng cố chống đỡ nữa” sau đó nói “Nghe nói con heo kia ném cậu lại đi Hongkong giao lưu là vì muốn gặp cái tên Paul gì đó hả?! Cô ta hẳn là thần tượng Paul, lấy việc công làm việc tư mà đuổi theo thần tượng. Việc này sẽ khiến một người đàn ông buồn bực, một việc vụn vặt nhẹ như không khí nhưng với một người đàn ông ghen tuông thì nó cũng sẽ biến thành bằng chứng ghi trong sách trời. Nếu Duy Nhất nhà tôi mà dám hâm mộ kẻ nào đó như thế thì tôi sẽ đánh gãy chân cô ấy luôn. Cậu là quân nhân, không thể xúc động như vậy, nên trong lòng cậu hẳn cũng không dễ chịu gì. Nói đi, muốn đi tập thể hình hay đi uống rượu, đêm nay tôi chiều cậu hết.”Trác Thiệu Hoa dù bận vẫn ung dung đi ra ngoài nói “Cậu đang quan tâm tôi hay vợ tôi thế hả?”“Còn phải hỏi sao, hai người mà đánh nhau thì tôi khẳng định sẽ đứng ở phía cậu.”“Cậu đứng về phía tôi nhưng sẽ không giúp tôi đúng không? Cậu chỉ xem diễn với cả reo hò thôi. Thành Công, sao cậu lại nhàm chán thế nhỉ? Tôi và Gia Hàng khiến cậu thấy thú vị đến thế à?”
Assista Agora SinopseIn season 3, a shocking revelation suddenly divides our heroes and, as a cadre of villains is unleashed upon the world, its Heroes are called to their greatest quest Os Heróis Temporada 3Você pode assistir "Os Heróis - Temporada 3" no Globoplay, Oi Play em Stream legalmente. 20 Episódios T3 Ep1 - Episódio 1T3 Ep2 - Episódio 2T3 Ep3 - Episódio 3T3 Ep4 - Episódio 4T3 Ep5 - Episódio 5T3 Ep6 - Episódio 6T3 Ep7 - Episódio 7T3 Ep8 - Episódio 8T3 Ep9 - Episódio 9T3 Ep10 - Episódio 10T3 Ep11 - Episódio 11T3 Ep12 - Episódio 12T3 Ep13 - Episódio 13T3 Ep14 - Episódio 14T3 Ep15 - Episódio 15T3 Ep16 - Episódio 16T3 Ep17 - Episódio 17T3 Ep18 - Episódio 18T3 Ep19 - Episódio 19T3 Ep20 - Episódio 20RatingGêneros Ficção Científica, Drama, Fantasia, Mistério & Thriller Cast
Vợ chồng bà Trác Dương không ở lại ăn cơm tối khiến dì Lữ rất thất vọng, buổi chiều dì đã cất công đi chợ thêm một lần. Sau khi thất vọng, dì tự an ủi mình- Nếu là mình thì ở lại đây cũng chẳng nuốt nổi miếng cơm đi ra, hai mắt bà Trác Dương đỏ hoe, ông Án Nam Phi bẻ cổ áo giúp bà, nửa đi nửa dìu bà ra ngoài là câu nói nhiều ẩn ý nhất của dì ấy, lúc nói, dì khẽ liếc sang Gia Hàng. Gia Hàng đang chơi trò thơm má với Phàm Phàm mới ngủ dậy dưới mái hiên, không ngẩng đầu Thiệu Hoa ở lì trong phòng làm việc, lúc dọn bữa tối, anh khoác áo khoác bước ra ngoài- Gia Hàng, anh ra ngoài có Vâng! – Cô vẫy tay, tiễn anh bằng một nụ cười vô tư lự. Cậu lính cần vụ cầm chìa khóa đứng dậy, anh lắc đầu, ra hiệu cho cậu ta tiếp tục ăn cơm, tự mình vào trong gara lái Bắc Kinh rực ánh đèn, màn đêm bao phủ toàn thành phố, những người không chịu nổi cô đơn đang vội vã thắp lên những ngọn lửa cuồng Thiệu Hoa rất ít khi tới những quán bar đêm, hồi còn đôi mươi cũng chẳng mấy khi đi. Nơi đó, không gian ngột ngạt chật ních nam nữ, giống như nhà tắm công cộng của những năm 80, giữa người với người không còn một chút khe và Thành Công cùng bạn bè hay tụ tập ở quán Mặc, đó cũng là một quán bar, không đông khách lắm, đương nhiên cũng không đến nỗi vắng như chùa bà Công đã tới, ngồi với hai cô gái, một người là Thành Vĩ, người kia anh không quen. Hai người đang chụm đầu vào nhau, nghiên cứu chiếc Iphone 4 mới ra thị trường. Móng tay Thành Vĩ sơn màu tím hồng sáng bóng, lấp loáng tỏa Đến rồi à! – Thành Công uể oải nhếch môi, giơ tay vẫy nhân viên phục Thiệu Hoa xua tay- Tôi phải lái xe về, uống nước lọc thôi, gọi cho tôi một suất ăn nhanh Công nhếch mép cười- Lính cần vụ nhà cậu dùng để làm cảnh à?- Đây là yêu cầu mới của tướng quân phu nhân chăng? – Thành Vĩ ngẩng đầu lên giữa lúc bận Đàn ông nói chuyện, phụ nữ đừng có nói leo! – Thành Công đuổi hai cô gái sang bàn gái đi cùng Thành Vĩ dẩu môi nũng nịu, có vẻ không vui lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi Cậu có biết cái con heo nhà cậu đặt biệt hiệu gì cho tôi không? Thành Công tức ê cả răng. – Hôm nay tôi vô tình nghe mấy cô y tá nói chuyện, cô ta gọi tôi là Thành lưu manh, nói tôi học ngành gì không học, lại đi chọn khoa Sản, rõ ràng là không có ý tốt. Trời đất, tôi suýt chút nữa thì hộc máu mà miệng Trác Thiệu Hoa khẽ cong lên- Xin lỗi, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi Không phải là tôi muốn kể tội. – Đầu Thành Công toàn vạch ý cậu là?- Tôi… Ê, Thiệu Hoa, cậu bao che cho cô Cô ấy còn chưa tròn hai mươi hai Công đập bàn- Đúng thế, sao cậu lại bị con heo con này thu phục chứ? Bố tôi thường nói cậu giống như con báo tao nhã, cô ta không có sức sát thương đối với cậu. Hôm nay ở đây chỉ có hai anh em ta, cậu khai hết ra cho Bố cậu có bắt cậu phải mau ổn định, không được dăm ba bữa lại thay bạn gái một lần hay không? – Trác Thiệu Hoa nhìn xoáy vào cô gái bàn Công cười gian xảo- Cậu ghen tị với tự do của tôi hả?Trác Thiệu Hoa im lặng, chăm chú xúc thức ăn trong đĩa vừa được mang lên. Nếu không phải Thành Công cứ gọi điện liên tục, anh sẽ không muốn ra ngoài. Anh nhớ Tiểu Phàm Phàm nhà Thực ra không phải tôi lăng nhăng, mà là chưa gặp được người thật lòng yêu tôi. Cậu thấy tay bartender kia đẹp trai không. – Thành Công nheo mắt về hướng quầy là con lai Trung-Pháp, cơ thể rắn chắc, gương mặt đẹp như tạc, trên đầu còn buộc một cái khăn kiểu cướp biển, khách vào cửa đều sững sờ ngơ Nếu tôi cũng làm bartender, câu bảo giữa tôi và hắn ai sẽ được nhiều người thích hơn?- Cậu rất biết tự lượng sức mình. – Trác Thiệu Hoa Nếu bố tôi không phải là Thượng tướng, tôi á, có một công việc tốt, ai sẽ thèm để mắt đến tôi? Bọn họ đều phải lòng lớp vỏ của tôi, hà cớ gì tôi phải đem tất cả ra đáp lại? Chơi thì chơi vậy thôi, làm gì có ai thích mãi một đồ chơi chứ? Nếu thật lòng yêu thương một người, tất sẽ có lúc hận đến ê răng, có lúc yêu tới mức trái tim loạn nhịp, vài ngày không gặp là tâm hồn treo ngược cành cây, điều này cậu hiểu mà. Cậu đã từng trải Thiệu Hoa nuốt miếng cơm trong miệng, cầm thìa lên uống khi Thành Công tỏ vẻ thâm trầm, tiếc là anh không hiểu Cậu kín miệng như vậy, có phải vì đó là một bí mật không thể tiết lộ hay không? – Thành Công vẫn kiên Cậu không có bí mật sao?Thành Công trợn tròn mắt, cậu ta gián tiếp thừa nhận rồi, đúng là có bí mật!- Có, có, trên đời này ai mà chẳng có bí mật. OK, tôi không hỏi nữa. – Thành Công đã thỏa Thiệu Hoa đứng dậy cáo từ, Thành Vĩ lên tiếng trách- Thiệu Hoa anh không được đi, lát nữa bọn em vẫn còn chương Ờ, hôm nay Thành Vĩ lên chức, giờ là chủ biên tờ Lệ nhân trang rồi. – Thành Công đón ánh mắt dò hỏi của Trác Thiệu Chúc mừng! Hôm nay anh còn có việc khác, anh đi Anh, sao anh không giúp em giữ anh ấy lại? – Thành Vĩ buồn bã nhìn theo bóng dáng cao ráo thẳng tắp khuất xa tầm mắt. – Khó khăn, lắm mới hẹn được anh ấy ra Công chớp mắt lạnh lùng- Nếu anh là em, anh sẽ không làm chuyện ngu ngốc như thế này. Cậu ấy không phải là người có thể bày trò Vĩ phùng má- Em không bằng Lâm Giai Tịch, chả lẽ em cũng không bằng cái con heo kia?- Nước Trung Quốc thành lập được sáu mươi năm rồi, sĩ quan cấp tướng trở lên, trừ Mao Trạch Đông cưới ba lần vợ, còn ai dám học đòi?Phòng em bé vẫn sáng đèn, Trác Thiệu Hoa khẽ khàng đi tới bên cửa, nghe thấy Gia Hàng đang nói chuyện với Phàm Phàm. Giọng điệu nghiêm túc kiểu bề trên khiến anh không nhịn được cười.. Tiểu Phàm Phàm, làm người phải lương thiện lễ phép, đã xem Totoro[1] chưa? Tiểu Mai và chị gái trong phim đó lương thiện biết bao, cho nên mới được Totoro giúp đỡ đó. Nếu con ngoan, không tè dầm, không khóc nhè, không mút tay, thì sau này Heo sẽ cho con đi đánh bóng, sẽ viết trò chơi cho con, giới thiệu mấy cô em xinh đẹp cho con. Thế nào hả?[1] Tên đầy đủ là Totoro – Hàng xóm của tôi, là một bộ phim hoạt hình Nhật Bản nổi tiếng của hãng Studio mà Phàm Phàm cũng bi bô đáp lại, có lẽ là trùng Ha, con như vậy là đồng ý hay không đồng ý? Mau nói cho dì nghe. Đúng rồi, con còn chưa gọi dì lần nào, mau, gọi đi. Dì… ơi!Người ngoài cửa không tài nào thấy lọt tai nữa, hắng giọng bước Hàng ngoảnh đầu Hay là gọi chị thì hơn. – Người đó nghiêm túc đề Ha ha! – Gia Hàng cười khan, chị thì cưa sừng làm nghé quá, tốt xấu gì cũng sinh ra nó mà. – Về sớm thế à?- Thím Đường đâu?- Thấy bảo đi siêu thị mua đồ, dì Lữ cũng đi, trong nhà chỉ còn em với Phàm ừ một tiếng rồi quay người ra ngoài, lúc trở lại, áo khoác đã cởi ra, trong tay cầm theo một quyển sách, kéo ghế ngồi trước nôi của Phàm ánh sáng của ngọn đèn trên tường, bóng hai người họ vừa vặn chồng khít lên nhau, thật giống cảnh gia đình đầm ấm, Gia Hàng muốn cười, ngỡ như tiếp theo anh sẽ nói- Em đi nghỉ đi, để anh trông Phàm dè anh mở sách ra đọc một cách chăm chú, không nói lời Phàm ngáp, cái đầu nhỏ ngọ nguậy, mí mắt díu chặt lại, rồi ngủ che miệng, cảm giác như cơn buồn ngủ cũng lây sang mình. Nhưng anh không lên tiếng, cô ngại đứng lên, đành phải kiếm chuyện để Ừm… – Đến bây giờ, cô vẫn không biết phải xưng hô với anh như thế nào cho phù hợp, gọi cả họ cả tên hình như không đủ tôn trọng, chỉ gọi tên không thì lại quá thân thiết, nếu bắt chước Thím Đường, gọi là thiếu tướng Trác, hình như quá cứng nhắc, dứt khoát không gọi gì hết cho rồi. – Anh học đại học ở đâu?- Đại học Quốc phòng. Giọng anh không thân thiết cũng không xa cách, ánh mắt không gần không Không ra nước ngoài du học à?- Ở Mỹ ba phấn khích- Dùng bí danh hay tên thật? Có đem theo vệ sĩ không? Trên mạng nói Trung Quốc có mười vạn con em cán bộ đang du học ở Mỹ, tức là tương đương với từng ấy con tin có phải không?- Hỏi nhiều quá rồi. – Cho nên anh từ chối trả mi dài khẽ run, cô không hề để tâm- Nghe nói cháu trai Kim Nhật Thành[2] du học ở nước ngoài là dùng bí danh. Nếu anh dùng bí danh thì tên là gì?[2] Kim Nhật Thành 1912-1994 Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều này, người nghe dứt khoát giả Đây cũng là bí mật quốc gia à, ờ, vậy không nói về nó nữa. Vậy… anh đã gặp Lâm Lập Quả chưa, chính là con trai Lâm Bưu đó, ông ta rất đẹp trai nhé, năm đó mẹ ông ta còn chọn vợ cho ông ta nữa…Anh hoàn toàn câm nín, anh và Lâm Lập Quả sống cùng thời đại sao?Suốt mấy giây im lặng, trái tim anh cũng đập thình thịch, không phải vì động lòng, mà là vì phiền muộn đến bất cách mười tuổi, có lẽ là một hố sâu không tài nào bước qua họ cùng hít thở dưới một vòm trời, nhưng lại thuộc về hai thế giới. Dù năm tháng có xoay vần thế nào, cũng sẽ không bao giờ cùng chung một quỹ không đợi câu trả lời, thấy anh trầm mặc, cô cũng im lặng, đung đưa bàn tay bé xíu của Tiểu Phàm Phàm, ngáp ngắn ngáp dời mắt khỏi trang sách nhìn sang Tiểu Phàm Phàm đang nằm trên giường, tim bỗng vô cớ nhói lên. Vết nhói này rất sâu, phải chạm vào mới thấy đau, đau tê ra cô cũng chưa bao giờ cố gắng xâm nhập vào thế giới của anh, thậm chí không cả tò mò. Anh đã từng thấy cô đếm ngón tay trong ánh nắng mặt trời, rất trẻ con, rất vô vị, cô đang sốt ruột muốn bay đi. Những ngày tháng này lẽ ra phải đỏ da thắm thịt, cô lại gầy đi rất nhiều, ngón tay xanh không hề vui vẻ, tuy cô không biểu lộ ra đổ mưa, trong cơn mưa còn mang theo những bông tuyết, im lìm. Những chiếc lá rụng xoay tròn nhảy nhót khắp sân, nhiệt độ giảm mười độ, nếu ra khỏi phòng đột ngột sẽ rùng mình vì À… – Gia Hàng từ trong phòng chạy ra gọi anh lại. – Em có thể dùng máy tính của anh được không; em muốn kiếm tra Có thể!Cô vẫn luôn coi mình là khách, anh thở nay, tổ thành lập đội Kỳ binh mạng tổ chức cuộc họp đầu bước vào phòng họp, những nhân viên dự họp đã đến đông đủ, anh mở chiếc máy tính trước mặt, bỗng nhớ ra chiếc máy tính ở nhà cài mật khẩu, anh quên không cho Gia Hàng biết mật mắt tổ chỉ có mười thành viên, hai người là chuyên gia an ninh mạng của Bộ Công nghệ Thông tin được mời sang, còn lại đều thuộc đơn vị hiện nay. Trác Thiệu Hoa là tổ phó, tổ trưởng là bí thư Thành. Chức vụ của bí thư Thành chỉ là danh nghĩa, đến chào hỏi mọi người mấy câu rồi đi Thiệu Hoa bảo thư ký mở máy chiếu, quét mắt một lượt rồi đứng Cái gọi là Kỳ binh mạng, xét theo mặt chữ, chiến trường của chúng ta là ở trên mạng, kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt là những cao thủ máy tính không rõ tên không rõ mặt núp sau màn hình máy tính. Công việc của chúng ta là bảo vệ và phòng thủ an toàn mạng lưới của quân đội, muốn hoàn thành nhiệm vụ này, trước tiên chúng ta phải học cách xâm nhập và phá giải, không nhất thiết phải thực thi, nhưng bắt buộc phải hiểu được. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Nói thẳng ra, là chúng ta đều phải học để trở thành một hacker mũ cả những người có mặt đều sửng Thiệu Hoa mỉm cười- Từ tin tặc bắt nguồn từ từ hacker của tiếng Anh, chỉ những người yêu thích máy tính chuyên nghiên cứu, phát hiện các lỗ hổng mạng và lỗ hổng máy tính, nếu không bị lợi dụng về mặt chính trị, sự xuất hiện của họ sẽ thúc đẩy sự phát triển và hoàn thiện của mạng máy tính. Nhưng sau này, một số cao thủ thượng thừa bị những phần tử phạm pháp lôi kéo, lấy việc tuyên chiến với các trang web của chính phủ và quân đội là thú vui, lấy việc đạt được các mục tiêu đen tối làm mục đích. Nhưng cũng có những thiên tài máy tính chỉ muốn chứng minh bản thân, thực ra không hề có ác ý. Tôi muốn tiếp cận với những người trẻ tuổi và chuyên nghiệp trong phương diện này, phía Bộ Công nghệ Thông tin có tư liệu gì không?Chuyên gia trả lời- Tư liệu về mặt này rất ít, có một số vụ án được coi là án tin tặc, thời gian phá án không giống nhau, nhưng thủ phạm đều đã bị bắt. Ba năm trước từng xuất hiện một hacker, xâm nhập vào mạng lưới chính thức của các ngân hàng thương mại lớn, vào thời điểm nhập mật khẩu để đăng nhập, trên màn hình sẽ xuất hiện một biển hoa diên vĩ màu xanh, vài giây sau mạng lưới lại khôi phục lại bình thường, trang web gần như không bị tổn thất gì. Sau này, trang web của một số trang báo cũng xảy ra tình trạng tương tự, cơ quan công an nhúng tay điều tra thì hắn ta biến mất. Đáng xấu hổ là cho đến nay vẫn chưa ai hiểu được hắn tấn công hệ thống tường lửa để xâm nhập nội bộ như thế Thời điểm nào của ba năm trước? – Trác Thiệu Hoa hỏi. – Tháng Bảy tháng Tám, thời gian nghỉ hè; khi đó chúng tôi đoán có khả năng là sinh viên. Nhưng sinh viên đại học rất khó đạt tới trình độ kỹ thuật Thiệu Hoa gật đầu- Còn có nhân tài kiệt xuất nào khác trong lĩnh vực này không?- Ba năm trước Bộ Công nghệ Thông tin phái hai sinh viên sang học tại Đại học Harvard Mỹ, một người chuyên về phần mềm diệt virus, một người chuyên về hệ thống tường lửa, đều đã có bản quyền sáng chế, cuối năm nay sẽ về Tốt, khi nào họ về, tôi sẽ đó, Trác Thiệu Hoa giới thiệu một số tình huống các trang mạng quân sự nước ngoài thường bị xâm nhập, cuộc họp diễn ra tới tận lúc ăn trưa. Sau khi cùng dùng bữa với các thành viên trong tổ tại nhà ăn của Bộ, anh tới văn phòng của bí thư Thành báo cáo tình hình, buổi chiều mới trở về văn phòng của hành lang, vừa khéo gặp ông Trác Minh cha cung kính chào theo nghi thức, ông Trác Minh chỉ gật đầu, không nói không mày anh hơi nhíu lại, rất khẽ, cậu thư ký theo sát anh cũng không phát hiện biết cơn giận này của bố còn kéo dài tới lúc nào? Ngoài áy náy, anh vẫn chỉ có áy chưa bước vào cửa, cậu lính cần vụ đã từ trong phòng vọt ra như một viên đạn, trong cơn hoảng loạn vẫn nhớ hạ nhỏ giọng xuống- Thiếu tướng, Thím Đường gọi điện tới, nói… phu nhân đi nhìn chằm chầm vào khuôn mặt căng thẳng của cậu lính, trong năm giây, dường như linh hồn rời khỏi cơ Ừ, tôi biết rồi. – Anh thản nhiên thu ánh mắt lại, trấn tĩnh bước vào trong văn phòng, ngồi thư ký chu đáo khép cửa phòng rộng rãi lặng phắc như tờ, anh có thể nghe tim mình đang đập thình Lữ nghe điện thoại, phía sau là tiếng Tiểu Phàm khóc vang trời, Thím Đường đang dỗ thằng Tôi và Thím Đường khuyên mãi không được, còn sáu ngày nữa mới hết cữ, cứ chạy ra ngoài hóng gió như thế sau này sẽ bị bệnh, dù có trẻ mấy đi chăng Trước khi đi đã xảy ra chuyện gì? – Anh đặt tay lên ngực, đề phòng nếu không cẩn thận trái tim sẽ vọt ra Không có chuyện gì hết, cô ấy chơi với Phàm Phàm một lúc, vào phòng làm việc chơi máy tính, sau đó nói là phải ra chậm rãi gác ống nghe, tâm trạng thật khó diễn tả, không phải là hoảng loạn, không phải lo lắng, đương nhiên càng không phải là thoải mái, có khả năng là bực bội!Anh bảo cậu lính cần vụ chuẩn bị ta âm thầm quan sát anh qua chiếc gương chiếu hậu, mặt anh không có bất kỳ cảm xúc gì đặc biệt. Chỉ có lúc mở cửa xuống xe bước vào nhà, anh hơi khựng lại một lát.© chân nặng như chì, bậc thềm chỉ có hơn mười xăngtimét nhưng anh vẫn không tài nào nhấc chân Phàm khóc mệt quá liền thiếp đi, gương mặt bé xíu vẫn vương nước mắt. Anh ngồi xuống, xót xa vuốt ve khuôn mặt bé bỏng. Cái miệng xinh của cậu bé nhóp nhép, chắc trong mơ cu cậu đang đói rồi!- Thiếu tướng Trác… – Thím Đường rất áy náy, dì Lữ gục đầu cười an ủi- Không xoay người đi vào thư ấn công tắc máy tính, bàn tay anh không tự chủ được mà khẽ run khẩu mà anh đặt nói ra thì rất hay ho, không phải là ngày sinh thông thường hay mấy thứ có quy luật gì, mà là tên hai bài hát tiếng Anh mà anh tính của anh có chức năng tự bảo vệ do anh tự cài đặt, bất kỳ người nào, chỉ cần đụng vào nó, dù là xóa sạch kiểu gì thì máy tính cũng sẽ tự động lưu lại vết tích sử có, một chút vết tích cũng không có, tất cả lịch sử truy cập đều là thời điểm anh lên mạng lần hít thật chiều dần ngả về đêm, trong phòng tối lại, chỉ có màn hình máy tính nhấp nháy muốn hút thuốc, nhưng nghĩ tới phòng em bé cách nơi này không xa, lại cố không hiểu nhiều về cô, năm ngoái cô tốt nghiệp đang tìm việc làm. Cô từng nói cô rất kén chọn, không thích ngồi lì một chỗ, lại không muốn bị hạn chế, lương lại phải cao. Sau đó mang thai Tiểu Phàm Phàm, chuyện công việc tạm gác không phải là người thích truy hỏi đến cùng; tự nhiên cảm thấy cô là người đáng tin ngạc nhiên vì kỹ thuật máy tính của cô lại cao như vậy, nhưng đó không phải là trọng điểm, điều anh muốn biết là cô đã nhìn thấy gì, khiến cô bỗng muốn bỏ lại Tiểu Phàm Phàm, bỏ lại anh mà tay miết trên chiếc điện thoại thở dài một hơi, điện thoại liền kết không biết số máy bàn của nhà, giọng nói tỏ vẻ đề Gia Hàng, là anh! – Anh đã kìm chế giọng nói của mình, không lên bổng xuống Là anh à, làm em giật mình. Anh tan làm rồi ạ? – Cô ngập ngừng một lát, rồi lại cười Anh về nhà rồi, em đang ở đâu?- Em đang ở quán net!Anh bỗng trầm mặc như một dãy khí lạnh lẽo âm u đáng sợ truyền qua sóng điện thoại, có lẽ cô cũng cảm nhận được, vội chủ động báo cáo- Lát nữa em sẽ về càng sâu càng cũng hơi hơi hiểu anh một chút- Em đi trả tiền luôn, sau đó về nhà của Tiểu Phàm thêm tân ngữ vào, nếu không anh lại tưởng là cô về khu tứ hợp viện Địa chỉ quán net ở đâu? – Như cả một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng anh cũng lên Không cần đón đâu, em tự đi xe buýt. À… gần ga tàu điện ngầm, tên là quán net Thái Bình Dương. – Cô thành thật khai tự lái xe đi đón, nơi đó thật không dễ tìm, là một con hẻm nhỏ vắng vẻ. Cô chu đáo đứng tại nơi dễ thấy để anh tìm cho dễ. Chỗ đó hút gió, gió lùa thổi sàn sạt, cô đứng liêu xiêu trong gió. Mặt anh trắng bệch đến đáng Oa, ấm quá. – Trèo vào xe, cô vội vàng hơ tay trước máy sưởi, môi tái cả lấy từ ghế sau một chiếc áo khoác quân đội dày dặn bọc lấy người cô, ngón tay chạm vào mu bàn tay cô, lạnh như cười, đầu mày cuối mắt đều run rẩy- Trời ơi, quân trang, lần đầu tiên em được mặc đó! Hồi trước em cũng muốn thi vào trường quân sự, nhưng kế hoạch không theo kịp thời thế, hôm nay em mãn nguyện hở cười nói mà không ai hưởng ứng, thật xấu hổ chết đi được. Cô khụt khịt mũi tự giễu, ngoan ngoãn ngồi Trong thư phòng có hai cái máy tính, em thích cái nào?Đèn xe rọi sáng một hàng cây, chiếc xe rẽ ở phía Thích ạ? A, không phải em đi ngồi đồng trong quán net đâu! Tâm trạng dù tốt hay xấu em đều đến quán net ngồi, đó là thói quen tốt hình thành từ hồi cấp hai. A…- Hôm nay tâm trạng em thế nào?- Tốt ạ, em vớ được một cơ hội kiếm tiền, đợi lâu lắm rồi. – Cô hứng chí lúc lắc hạ kính xe xuống, gật đầu với cậu lính Cơ hội thế nào?- Em thiết kế mấy trò chơi, người ta đang xem xét đầu tư- Ký hợp đồng chưa?- Nhanh thôi. Cảm ơn anh đã đón em, em nghĩ em nên đi tắm nước nóng trước, nếu không sẽ bị cảm mất, nếu thế thì không chơi được với Phàm Phàm. – Cô mở cửa xe định bước tay bị giữ chặt cứng ngươi, như trong cảnh quay chậm, từ từ quay đầu lại, sững sờ nhìn chằm chằm bàn tay thon dài mà nóng hổi Gia Hàng, phải nghe lời. – Nếu tính cách Phàm Phàm cũng giống cô, anh có thể tưởng tượng cảnh mười mấy năm sau, anh sẽ là một người cha bất lực, bất đắc dĩ, bất khả thi như thế mặt hồng lên vì hơi ấm càng đỏ lựng như ráng Ừm!Cảm giác mình như bị thiểu Anh đợi em cùng ăn tối. – Anh buông lỏng tay, trái tim thấp thỏm suốt buổi tối giờ mới bình tĩnh lại trong run ra dấu OK, chạy vụt đi như làn khói, hỉ hả chào dì Lữ và Thím Đường mặt đang nghệt ra vì kinh ngạc, tiếng cười rộn ràng khắp lạnh như ngấm vào tận xương tủy, khi dòng nước ấm chạy qua cơ thể, trong phòng mờ mịt hơi nước nóng, cô mới từ từ thở hắt ra một tháng rồi không kiểm tra email, vừa mở hòm thư đã thấy nhảy ra hơn mười bức. Mạc Tiểu Ngải bốn bức, như thư hỏa tốc, cực kỳ khẩn cấp, công ty khai thác trò chơi kia tìm cô, số điện thoại cô cho bọn họ là của Mạc Tiểu Ngải. Số điện thoại cô đang dùng hiện nay là nhờ người ta làm sim của khu vực Nam Kinh, để những người khác tin là cô đang không ở Bắc mặc kệ lời nói dối có thể bị lộ tẩy, chạy ra ngoài đi gặp công ty kia, họ rất nhiệt tình, ký hợp đồng là chuyện sớm muộn, cái giá đưa ra cũng khiến cô kích có thể thuận lợi thu được tiền, ra nước ngoài du học là có thể kê cao gối để ngủ rồi. Chị hai đã chuẩn bị tiền, nhưng chị còn có Tử Nhiên, còn muốn đổi nhà, cô đâu thể ích kỷ như vậy được. Đương nhiên là phải tiêu tiền do chính mình làm ra thì mới sung sướng chứ! Cô vụng về lóng ngóng, chắc chắn không làm những việc như đi rửa bát đĩa, hơn nữa cô không muốn ở nước ngoài quá lâu, dồn hết thời gian cho việc học tập mới là chân mấy bức khác là của các bạn học, họ tìm được công việc tốt, để lại địa chi liên Mông cũng viết một bức, cô nàng đã vào làm một công ty nước ngoài và thông báo với Gia Hàng rằng Chu Văn Cẩn sắp về năm trước, Chu Văn Cẩn được chính phủ cấp học bổng du học ở Harvard. Lúc đi, anh ta nói với Gia Hàng- Heo, em muốn thắng anh không? Đến Harvard đi, anh chờ em.
truyen hai sao 3